Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Tác giả : Tô Lạc Ly

Chương 351 - Chương 351: Nhưng Phải Đi Đường Xa Lắm”

trước
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.





“Anh xem chim nó trả thù anh đấy, ai bảo anh nói ở đây chim không thèm! Giờ chim đang chứng minh sự tồn tại của nó đó, ha ha!"
Thấy Tô Lạc Ly cười, cuối cùng ôn Khanh Mộ cũng thở hắt một hơi, xem ra anh vẫn phải cảm ơn con chim đi ị này!
“Không khóc nữa?” Ôn Khanh Mộ véo mũi Tô Lạc Ly.

Tô Lạc Ly sụt sịt, làm ra vẻ chuẩn bị khóc tiếp.

“Em nhìn đi thì biết, anh không nói nữa, em xem phân chim tiếp đi.”
Tô Lạc Ly bĩu môi, lấy khăn giấy trong túi ra lau sạch phân chim trên vai Ôn Khanh Mộ.


“Chân em đau...!làm sao bây giờ? Tối nay không về nhà được rồi.”
“Anh cõng em.”
“Hửm?”
Ôn Khanh Mộ quay người lại rồi ngồi xổm xuống.

“Nhưng phải đi đường xa lắm.”
“Không sao, lên đi, chúng ta sắp được về nhà rồi.”
Tô Lạc Ly trèo lên lưng Ôn Khanh Mộ, Ôn Khanh Mộ dễ dàng cõng cô lên.

Tiêu Mạch Nhiên thấy cảnh này, nhìn bóng lưng hai người đi xa, bỗng nhiên trong lòng cô ta hơi chua xót.

Trông có vẻ tình cảm của họ rất tốt.

Nhưng tại sao Tô Lạc Ly trước nay ở bên ngoài luôn mạnh mẽ lại mong manh yếu đuối như vậy khi đứng trước Ôn Khanh Mộ?
Lẽ nào thật sự như câu nói đó? Đàn ông sinh ra luôn có ham muốn che chở, cho nên họ sẽ nghiêng về phía người được họ che chở hơn?
Đoạn đường núi mấy cây số này chỉ có thể đi bộ, bởi vì xe không lải vào được.

Có vài lần Tô Lạc Ly định xuống nhưng ôn Khanh Mộ một mực không cho.

Từ Phòng không bảo vệ tốt Tô Lạc Ly nên cũng hơi áy náy.


Thấy Ôn Khanh Mộ đã đi rất lâu rồi, anh ta vội chạy lên trước.

“Sếp Ôn, để tôi cũng mợ chủ cho nhé? Anh.

thế này cũng mệt lắm rồi!”
Ôn Khanh Mộ dữ tợn trừng Từ Phóng khiến anh ta sợ hãi không dám nói thêm nữa.

Doãn Cẩn đi tới Vỗ vai Từ Phóng.

“Thư ký Doãn, đây là chuyện gì thế? Tôi chỉ muốn san sẻ gánh nặng với sếp Ôn thôi, sếp Ôn cõng mợ chủ mãi thế này thực sự rất mệt” Doãn Cẩn lắc đầu.

“Đó là mợ chủ, sếp Ôn có thể để cậu cũng mợ ấy sao? Cho dù sếp Ôn có mệt chết thì chắc chắn anh ấy cũng sẽ không giao mợ chủ cho người khác.”
"Hå?"
“Đây gọi là dục vọng chiếm hữu, vừa nhìn là biết cậu chưa yêu bao giờ!”
“Dục Vọng chiếm hữu gì chứ? Lát nữa thật sự mệt đến đổ bệnh ra! Tôi sợ sếp Ôn trách tôi nên muốn...”
Tranh thủ thể hiện để lấy công chuộc tội mà.

“Cậu yên tâm đi, không trách cậu đâu, mợ chủ tốt bụng lắm, cho dù sếp Ôn có muốn trách cậu thì mợ chủ cũng không cho trách đầu”
“Mợ chủ không cho thì có ích gì? Người có tiếng nói chẳng phải là sếp Ôn à”.

Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Doãn Cẩn liếc nhìn Từ Phóng.

“Đến giờ mà vẫn không nhìn ra sao? Tất nhiên người có tiếng nói là mợ chủ rồi! Sếp Ôn nhà chúng ta ấy à, đừng nhìn bên ngoài hô mưa gọi gió là thế, thực ra là một người sợ vợ đấy.”
Doãn Cẩn thấp giọng nói.

“Hả? Không thể nào” Từ Phóng vẫn không tin lắm.

“Ngủ đi.” Ôn Khanh Mộ đắp chăn cho Tô Lạc Ly.

Sau khi Tô Lạc Ly ngủ, Ôn Khanh Mộ quyết định đi vào toilet.

Kết quả anh gặp Tiêu Mạch Nhiên trong toilet.

[​IMG].
trước

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status