Ai Là Siêu Sao

Tác giả : Nhập Loạn

Chương 58 - Chương 58: Không có giấy

Chương 58: Không có giấy

Edit: Bánh

Lại gặp nhau, nhưng không có đánh nhau, cũng không có tiếng rống giận nào cả. 

Cả hai thứ đó đều không hợp với phong cách của Thiệu Trì cùng Lê Hiểu Hàm. 

Tính cách của Lê Hiểu Hàm khiến cậu sẽ không bao giờ to tiếng với Thiệu Trì, cách xử sự từ trước đến nay của cậu đều luôn bình tĩnh như thế, nếu đối phương có rống lên hay la hét, cậu sẽ đợi đối phương phát tiết xong đã, hoặc là bỏ đi trước, muốn gây sự sao, thật ngại quá, tôi đây không phải là đối tượng để anh trút giận, bye. 

Còn Thiệu Trì, anh đã nghe nói về Lê Hiểu Hàm, biết cậu có nỗi khổ của cậu, lúc biết được hoàn cảnh sống của cậu, lại dựa vào kinh nghiệm tìm người thất bại vừa qua, vốn anh cũng muốn hỏi đôi điều, nhưng khi đối mặt với nụ cười chân thành của Lê Hiểu Hàm đối với Tiểu Nam, anh thấy mình đã thua. 

Hoặc có thể nói, là lại càng rung động.  

Không ăn mặc diêm dúa, không giả lả chiều theo ý anh, không kệch cỡm, cũng không a dua nịnh hót, chỉ có hơi thở bình đạm mà anh đã quá quen thuộc, đây là Lê Hiểu Hàm mà anh biết, là Lê Hiểu Hàm mà anh ngày đêm thương nhớ. 

Thiệu Trì có hơi kích động, nhưng lại không thể hiện ra ngoài, Lê Hiểu Hàm cũng không để ý, vì cậu còn đang bận nghe Tiểu Nam nói nhỏ, không cho ba ba nghe chung.

Vốn là tính đưa con trai theo để làm không khí bớt căng thẳng, kết quả lại bị chính con trai mình làm cho ra rìa, ba nó thì không có chỗ để phát huy nữa, ba ba của con đang yêu đương đó. 

Biết vậy không đưa nó theo. 

"Ca ca, anh còn phải đi học hả?"

"Đúng vậy, khi em lớn lên cũng phải đi học như vậy nha, Tiểu Nam còn đi nhà trẻ có đúng không? Học được những gì rồi nè?" 

"Học tính, viết chữ, đàn dương cầm, vẽ tranh, ca hát, em thích đàn dương cầm với đọc sách nhất."

"Tiểu Nam giỏi quá, lúc nhỏ anh cũng không lợi hại được như em nữa, giờ cũng chưa bằng được nữa là, anh còn không biết đánh đàn đâu."  

"Thế để em đàn cho anh nghe là được rồi." Thiệu Nam giờ mới nhớ tới ông bố đang bị hắt hủi của mình, "Ba ba, con nói có đúng không?"  

Giờ mới được nhớ tới, Thiệu Trì có hơi dỗi, nhưng vẫn mỉm cười đáp lại con trai: "Đương nhiên rồi, con trai đàn rất hay."

Thế nhưng, câu nói này của Tiểu Nam cũng mở ra một cơ hội cho Thiệu Trì.

"Hiểu Hàm." Thiệu Trì nói.

"Hả?" Lê Hiểu Hàm đáp.

"Hiểu Hàm?" Thiệu Trì lại tiếp tục kêu.

"Ừm." Lê Hiểu Hàm tiếp tục đáp lại.

"Hiểu Hàm." Thiệu Trì lại kêu.

"Anh muốn nói cái gì?" Lê Hiểu Hàm quay đầu nhìn anh.

"Không có việc gì, anh tập trước cho quen." Thiệu Trì mặt vô biểu tình mà nói.

"......" Lê Hiểu Hàm chỉ biết tự nói trong lòng, đồ thần kinh.

Tài xế ngồi ở hàng ghế trước cũng không nhịn được mà cong môi, ai mà ngờ được ông chủ gặp crush lại biến thành cái dạng này, ngốc muốn chết. 

Thiệu Nam nhìn Thiệu Trì lại nhìn Lê Hiểu Hàm, trực tiếp bò ra khỏi lòng Lê Hiểu Hàm qua ngồi giữa hai người, nhóc cảm thấy ngồi ở giữa thế này thật vui, từ giờ về sau phải hay ngồi như vậy mới được. 

"Giờ chúng ta đi đâu vậy?"

"Tìm chỗ ăn sáng, Trì Việt Thần cùng Đồng Khải Văn chắc cũng chưa dùng bữa đâu." Thiệu Trì "hào phóng" nói, chủ yếu là muốn lấy cớ cùng Lê Hiểu Hàm tâm sự chuyện tương lai của bọn họ.

"Ừm, Tiểu Nam ăn sáng chưa?" Lê Hiểu Hàm không nhìn thẳng Thiệu Trì, mà dồn hết sự chú ý vào Tiểu Nam. 

"Ăn rồi ạ." Thiệu Nam trả lời, bắt lấy ngón tay Lê Hiểu Hàm mà ngắm nghía.

"Nhưng bình thường khoảng 10 giờ nhà trẻ sẽ cho bọn nó ăn thêm, sợ bị đói."  Thiệu Trì giải thích giúp con trai. 

"Nhà trẻ đều như vậy." Lê Hiểu Hàm nói, "Anh dẫn Tiểu Nam đi khám chưa? Có tra được gì không?" 

"Không có, bác sĩ đã kiểm tra cho Tiểu Nam rồi, cũng hỏi rất nhiều vấn đề, biết thêm về tình hình sinh hoạt của nó, tinh thần rất tốt, không có bất cứ chướng ngại nào. Nhưng vẫn phải đi khám thường xuyên." 

"Thế tại sao lúc trước tâm trạng Tiểu Nam lại không tốt? Có kiểm tra được không?"

"Là do nằm mơ, kể lại thì không có ai tin, nên tính tình mới trở nên nóng nảy, may mắn em xuất hiện, giờ đứa nhỏ đã rất khỏe mạnh."

Hai người thảo luận chuyện của Tiểu Nam vô cùng tự nhiên, thi thoảng Tiểu Nam cũng sẽ phát biểu vài câu, bầu không khí trên xe rất tốt, không có khả năng sẽ phát sinh ra bất cứ chuyện gây gổ đánh nhau gì cả. 

Chỗ ăn sáng là do Thiệu Trì chọn, là chỗ mà Thiệu Nam rất thích, anh đưa menu cho Lê Hiểu Hàm, nhưng vì tối qua vừa mất ngủ, không có khẩu vị, dù gì cậu cũng đã ăn sáng xong rồi, chuyền menu qua cho Trì Việt Thần.

Thiệu Nam ngồi giữa Lê Hiểu Hàm cùng Thiệu Trì, trên khuôn mặt nhỏ là nét cười nhẹ hiếm khi nhìn thấy. 

"Ca ca, khi nào em mới được gặp em trai vậy."

Nghe được lời này, người đầu tiên bị dọa sợ không phải Lê Hiểu Hàm, cũng không phải Thiệu Trì, mà là Đồng Khải Văn đang ngồi xa Thiệu Nam nhất, suýt chút nữa là hắn bị sặc, hình như  Thiệu Trì vẫn chưa biết đến sự tồn tại của Hiểu Bắc, sao Thiệu Nam lại biết?

Thiệu Trì  lại muốn nói cho Thiệu Nam đó chỉ là giấc mơ, không thể thành sự thật. Thế nhưng Lê Hiểu Hàm lại nhẹ nhàng xoa bàn tay nhỏ của nhóc con, rời khỏi chỗ ngồi, đến ngồi xổm trước mặt đứa nhỏ, dịu dàng nói.  

"Tiểu Nam, không phải là anh không muốn cho em gặp em mình, nhưng mà có khả năng em ấy cần thời gian để quen với sự tồn tại của em, em ấy không giống như em. Có thể cho anh một vài tấm ảnh chụp của em trước, chờ cho em ấy thích ứng được rồi, anh sẽ đưa em đi gặp, được không?" 

"Em ấy bệnh sao?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thiệu Nam trầm xuống. 

"Ừm, em ấy đang bệnh." Lê Hiểu Hàm cười, trong tươi cười lại mang theo chua xót, "Anh cũng hy vọng em ấy có thể giống như em, biết chạy nhảy, lại thông minh lanh lợi."

Thiệu Trì ngồi ở một bên cũng có thể cảm nhận được áp lực trên người Lê Hiểu Hàm, cậu đang lừa con trai của mình sao? Nhưng giọng điệu của cậu lại giống như đang kể một chuyện có thật, giống như cậu thật sự có em trai vậy.  

Giờ anh đã biết Lê Hiểu Hàm không phải diễn viên, nếu cậu thật sự chỉ đang diễn kịch, thì kỹ thuật diễn của cậu còn hơn Đồng Khải Văn rất nhiều.  

"Lê Hiểu Hàm có em trai sao? Thiệu Trì chưa biết có đúng không." Trì Việt Thần nhỏ giọng hỏi Đồng Khải Văn.

"Ừm, đứa nhỏ có chút đặc biệt. Nếu anh nhìn thấy sẽ rất kinh ngạc." Đồng Khải Văn nói, hắn biết nếu Hiểu Hàm đã chủ động nói với Thiệu Nam chuyện của Hiểu Bắc, hắn cũng không giấu giếm nữa. 

"Tại sao?"

"Bởi vì bọn họ thật sự rất đặc biệt."

"Tôi không hiểu lắm."

"Anh không cần hiểu, Hiểu Hàm cùng Thiệu Trì hiểu là được, đây không phải là chuyện em có thể nói được, em cũng không muốn nhiều lời." 

Chuyện về sau đúng là Đồng Khải Văn không nên nhúng tay vào, hơn nữa hắn cũng không có cách nào để nhúng tay vào, chuyện em trai của Lê Hiểu Hàm giống Thiệu Nam con trai của Thiệu Trì như đúc chắn chắn có ẩn tình ở đằng sau, nhưng mọi chuyện đều không liên quan đến hắn, giờ đây hắn đã không dám nhìn thẳng vào Lê Hiểu Hàm nữa.

Như lọt vào trong sương mù, Trì Việt Thần quyết định sẽ hỏi Thiệu Trì sau.

Đúng là Lê Hiểu Hàm trông rất giống một kẻ đang che giấu rất nhiều bí mật, y nhìn một cái đã có thể thấy cậu rất khác so với Đồng Khải Văn, khí chất cũng không giống nhau, cảm giác mà cậu đem lại cho người khác cũng không giống với Đồng Khải Văn.

Một người hiểu chuyện, một người bốc đồng. 

Một người bình tĩnh, một người nhiệt huyết.

Một người hướng nội, một người hướng ngoại. 

Bọn họ đúng là hai người khác nhau hoàn toàn. 

Chỉ là vận mệnh đưa đẩy cho bọn họ phải dính dáng đến nhau mà thôi.

"Vậy hai người không có quan hệ huyết thống thật sao?" Trì Việt Thần hỏi.

"Tuyệt đối không có khả năng, em đã hỏi mẹ rất nhiều lần, còn tìm cả giấy khai sinh ra xem, hai đứa em thật sự không có quan hệ máu mủ, em còn lớn hơn cậu ta ba tuổi, cậu ta nhỏ hơn em nhiều." Đồng Khải Văn đáp.

"Được rồi, nghiêm túc mà nói thì em ấy trông trẻ hơn em nhiều lắm, nhưng mà nhìn em cũng rất tươi trẻ."  

"...... Anh có thể im không?"

Ba người kia cũng không chú ý tới cuộc trò chuyện bên này của cả hai. 

Thiệu Trì nghe xong những lời mà Lê Hiểu Hàm nói với Thiệu Nam, anh có thể xác định cậu cũng có một đứa em.  

"Em cũng có em trai à?" Thiệu Trì hỏi.

"Ừm, bằng tuổi với Tiểu Nam." Lê Hiểu Hàm gắp cho Tiểu Nam một cái bánh bao, thổi thổi, "Tiểu Nam, nguội tí rồi ăn."

"Dạ." Thiệu Nam bắt đầu dùng nĩa nhỏ chiến đấu với cái bánh bao còn nóng. 

"Anh có thể gặp em của em không?" Thiệu Trì đỡ cái nĩa giúp con trai. 

"Đương nhiên có thể rồi, tôi sẽ cho anh gặp. Nhưng anh có thể đồng ý một điều này không?"  Lê Hiểu Hàm nhân cơ hội nói.

"Chỉ cần nó hợp lý, anh đều có thể đáp ứng." Thiệu Trì thấy rất vui, Lê Hiểu Hàm lại đưa ra yêu cầu với anh, tức là em ấy cũng để ý đến mình đúng không? Hơn nữa em ấy cũng đối xử rất tốt với Tiểu Nam. 

"Em trai tôi, tôi muốn là bất cứ khi nào, nếu như anh muốn gặp đứa nhỏ, đều phải có sự đồng ý của tôi trước đã."Lê Hiểu Hàm nói.

"Không thành vấn đề." Thiệu Trì không chút suy nghĩ, nói.

"Cũng không cần điều tra." Lê Hiểu Hàm còn nói thêm.

"Ừm." Thiệu Trì hàm hồ mà đồng ý rồi.

Một bữa sáng chỉ là để hóa giải bầu không khí khẩn trương của bọn họ.

Lúc sau, Đồng Khải Văn cùng Trì Việt Thần nói mình có việc, phải đi trước.

Bởi vì Thiệu Nam đột nhiên muốn đi ị, Lê Hiểu Hàm cùng Thiệu Trì còn ở lại phòng ăn.  

Nhân dịp Tiểu Nam đang bận rửa tay, Thiệu Trì ấn Lê Hiểu Hàm đang đứng ở bên cửa sổ lên trên tường. 
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Lê Hiểu Hàm vừa muốn phản kháng đẩy anh ra, nhưng đôi môi hơi lạnh của cậu đã bị bờ môi nóng cháy của anh vội vàng lấp kín.

Lê Hiểu Hàm từ trước đến nay luôn ở thế bị động, bị anh hôn đến nỗi choáng váng. 

Mãi cho đến khi......

"Ba ba, WC không có giấy, lấy giấy cho con!"

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status