Trúc Mã Của Tôi Là Tra Công

Tác giả : Tam Tam Nương

Chương 89 - Chương 89

Chương 89:

Trần Hựu Hàm bị chữ [ Hỷ ] đỏ chót kia làm nóng rực hai mắt, hắn sợ mình sẽ thất lễ, im lặng hít một hơi thật sâu rồi nhanh chóng ngước mắt lên. Trên khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười, ánh mắt hắn dịu dàng, nhưng phong thái xã giao thành thục ngày thường lại biến mất vào lúc này. Diệp Khai đúng lúc tiến lên, tựa vào vai của hắn, thốt lên một cách ngạc nhiên: "Chà, ngoại ơi, ngoại bất công quá đi à!" Nói rồi liền đoạt lấy bao lì xì trong tay Trần Hựu Hàm: "Để con xem có bao nhiêu nào. . ."

6,666, là loại tiền trước kia, nhìn bề ngoài còn mới tinh phăng phiu, hẳn là chưa từng lưu hành trên thị trường đến.

Tuổi tác của bộ tiền này có lẽ còn lớn hơn cả Diệp Khai.

Cậu đập bao lì xì lên ngực Trần Hựu Hàm, cố ý thở dài: "Mất cả công con mừng hụt, thế mà chẳng dùng được tờ nào cả."

Lan Mạn lườm cậu một cái: "Nhóc con tham tiền."

Bốn người vừa nói vừa cười rồi đi về phía cầu thang thẳng hướng bãi đậu xe, Diệp Khai và Trần Hựu Hàm đứng sóng vai, thừa dịp hai vị trưởng bối không để ý, cậu nắm lấy ngón tay Trần Hựu Hàm, rồi rất nhanh lại buông ra, chạy lên vỗ vai Lan Mạn một cái, "Bà ngoại!" Diệp Khai làm nũng như một đứa trẻ: "Bà có nhờ Mary chuẩn bị bánh quy muối biển cho con không?"

Trần Hựu Hàm nhìn bóng lưng Diệp Khai ôm Lan Mạn, trong lòng giống như là tấm kính sau cơn mưa bị ai đó ngả ngớn gạt tay qua, đều là cảm giác ướŧ áŧ chưa thỏa mãn.

Hai chiếc ba lô bị ném vào cốp xe, Cù Trọng Lễ lái xe, Diệp Khai chủ động xin ngồi ở ghế phụ lái, ném Trần Hựu Hàm cho Lan Mạn.

Xe chạy trên con đường nhựa rộng rãi, thời tiết không nóng nực cũng không khó chịu, Cù Trọng Lễ hạ cửa kính xe xuống một nửa, gió nhẹ theo đó dịu dàng tràn vào. Diệp Khai lật xem đĩa CD của ông, nghe thấy Lan Mạn hỏi Trần Hựu Hàm: "Mấy năm nay con sao rồi? Ta thấy con có vẻ gầy hơn trước."

Trần Hựu Hàm quy củ mà báo ra cân nặng của mình, rồi nói: "Có nhẹ hơn mất cân."

Diệp Khai không nhịn được mà bật cười. So với mấy năm trước, Trần Hựu Hàm lúc này bị một cái bao lì xì màu đỏ tước vũ khí đầu hàng, phong thái nhẹ nhàng ổn định không còn nữa, ngược lại giống hệt một tiểu bối đường hoàng ra dáng, khoanh tay bó gối trước người lớn trong nhà.

Lan Mạn lườm Diệp Khai một cái qua gương chiếu hậu, lại vỗ nhẹ vào tay Trần Hựu Hàm, nhỏ giọng: "Đừng để ý đến nó, vẫn còn là đứa nhóc con ấy mà."

Bà cụ hỏi hết câu này đến câu khác, hỏi về chuyện công ty, hỏi thăm Trần Phi Nhất, hỏi hắn hai năm qua đã làm những chuyện gì, sức khỏe có tốt không, suốt một đường bà đều ân cần hỏi han hắn. Thật ra thì bà cũng không hiểu lắm về những hoạt động trong công ty, bà là cô gái nhỏ đã ở trong tháp ngà cả đời, Trần Hựu Hàm tìm vài chuyện đơn giản mà thú vị dỗ dành bà, tâm trạng cũng dần dần ổn định lại, cuối cùng cũng đã tìm lại được cảm giác thành thạo thường ngày.

Hai năm qua Lan Mạn đã cải tạo lại vườn hoa của mình, vườn rau với hương diệp đã chuyển về sân sau, dưới gốc cây anh đào không còn trồng củ cải như trước nữa. Các chủng loại hoa thì càng ngày càng quý hiếm đắt đỏ, một năm nở suốt 300 ngày có lẻ, quanh năm suốt tháng đều là muôn hồng nghìn tía. Trái lại thì hàng rào màu trắng vẫn còn nguyên, hình như còn mới được sơn lại một lần nữa.

Sau khi xuống xe, Mary - quản gia người Hoa Kiều đã đứng đợi ở cửa cùng với hai người giúp việc và người làm vườn, Giai Giai ngoan ngoãn ngồi xổm một bên vừa thở hào hển vừa cười ngây ngô, nó vừa nhìn thấy Diệp Khai liền gào to một tiếng, nhào tới muốn đẩy ngã Diệp Khai, may mà Trần Hựu Hàm đứng sau lưng bảo vệ cậu.

Giai Giai thừa hưởng truyền thống nuôi dạy tốt đẹp của gia đình này, vừa nhìn thấy người lạ liền toe toét "Gâu" một tiếng rồi tiến đến chào đón, nó chạy quanh Trần Hựu Hàm vừa đi vừa ngửi, sau khi ngửi thấy mùi quen liền bắt đầu nhảy lên người hắn. Nó so ra thì nhỏ tuổi hơn Liệp Liệp, Liệp Liệp là quý ông lớn tuổi, còn nó thì vẫn chỉ là một cô nhóc mà thôi. Trần Hựu Hàm ngồi xổm xuống, chơi đùa với nó một cách quen thuộc.

Cù Trọng Lễ đắc ý nói: "Giai Giai nhớ giỏi ghê, con bé vẫn còn nhớ Hựu Hàm kìa!"

Diệp Khai ghen tị nói: "Cún đần, anh đến đây những ba lần mày mới nhớ ra anh." Sau đó lại lạnh lùng nói với Trần Hựu Hàm: "Anh cứ chờ đó mà xem, sáng mai nó nhất định sẽ đến tìm anh."

Lan Mạn thuận thế hỏi một cách thân thiết: "Hựu Hàm, lần này con không qua khách sạn ở nữa chứ?"

Trần Hựu Hàm đứng dậy, nhìn Lan Mạn chăm chú rồi nói với một nụ cười: "Con nghe theo lời bà ạ."

Lan Mạn cảm thấy trái tim già nua của mình lại bắt đầu rạo rực đập loạn nhịp, bà cụ quay đầu lại nói với nói với Cù Trọng Lễ một lần nữa:

". . . Ông thua xa Hựu Hàm!"

Cù Trọng Lễ ngẩn người không hiểu gì, sau đó lập tức liền buông tay nhún vai một cách vô tội trong tiếng cười thở không ra hơi của Diệp Khai.

Người cao tuổi đi lại không tiện, năm trước trong nhà mới lắp thêm thang máy gia đình, hai người thì vừa phải, ba người lại có chút chen chúc. Khách đến chơi sẽ ở lại tầng 3, hai người lớn tuổi dẫn Giai Giai đi thang máy lên tầng, Trần Hựu Hàm với Diệp Khai thì đi cầu thang, Mary theo sau họ mấy bước. Trần Hựu Hàm rốt cuộc cũng tìm được cơ hội để hỏi: "Ông bà biết chuyện của chúng mình rồi sao?"

Diệp Khai không biết từ lúc nào đã cầm theo một chùm nho xanh, ước lượng một chút rồi nhét vào miệng Trần Hựu Hàm một quả, sau đó mới thản nhiên trả lời: "Ông bà biết lâu rồi."

Không biết là loại nho gì, khi ăn vào có mùi hoa hồng và mật đào.

Trần Hựu Hàm tự tay bứt một quả khác, cảm thấy ngọt ngào từ vị giác đến tận sâu linh hồn.

"Biết từ lúc nào vậy?"

"Nghỉ hè năm đó. Em mơ màng suốt ngày, muốn giấu cũng không giấu được."

Khi ấy Cù Gia sợ bị Diệp Thông nhìn ra gì đó, liền nói với Lan Mạn rằng dạo đó tình trạng của Diệp Khai không ổn lắm, muốn đến Vancouver cho thoải mái đầu óc. Làm sao bà biết được Vancouver cũng là nơi chứa đựng những kỉ niệm đau lòng của Diệp Khai, Diệp Khai đến đây không chỉ không nghĩ thông, ngược lại còn ốm nặng hơn. Lan Mạn rất nhạy cảm, vừa mới nói chuyện với cậu vài câu đã đoán được nguyên nhân.

Trần Hựu Hàm nghe vậy liền giật mình. Nói cách khác hai người họ đều đã biết chuyện từ hai năm trước. Hắn vừa thấy may mắn vừa sợ, siết lấy bàn tay Diệp Khai: "Em có bị làm khó không?"

Diệp Khai bật cười, khẽ lắc đầu: "Không đâu."

Trần Hựu Hàm chưa từng nhìn thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách kia của cậu, nếu nhìn thấy rồi hắn sẽ không hỏi ra câu này. Lúc đó, hễ là ai gặp cậu cũng đều cẩn thận từng li từng tí mà dỗ dành, hoàn toàn chẳng dám nặng lời dù chỉ một câu, cũng không dám tỏ vẻ gì với cậu, cho cậu uống sữa cũng sợ bỏng, cho ăn thì sợ nghẹn, mỗi khi thời tiết u ám liền chỉ hận không thể treo một mặt trời khác lên cho cậu.

Đang nói chuyện dở thì đã lên đến tầng 3, có hai dãy phòng độc lập đối diện nhau, hành lang hình vòng cung với hai phòng khách nhỏ. Khoảng thông tầng được để trống, có thể quan sát bậc thang chìm ở tầng 1.

Lan Mạn dẫn Trần Hựu Hàm đến phòng ngủ dành cho khách ở bên trái: "Tiểu Khai với tiểu Cẩn đã quen sống ở tầng hai, con chịu khó chút đi vậy."

Trong không khí có mùi cam bergamot và mùi thông rất cao cấp, mùi hương đó vô cùng êm dịu, như thể trái ngược với mùa hè.

"Bà đó, trước khi con đến bà có hỏi Bảo Bảo xem con thích mùi gì, kết quả thằng nhóc này được lắm, nó chẳng hiểu cái gì hết," Lan Mạn nói nói, vừa cười vừa nhéo Diệp Khai một cái, sau đó quay đầu tiếp tục chăm sóc Trần Hựu Hàm: "Nếu con không ngửi quen thì nói với Mary, đổi lại chút là được."

"Thích ạ," Trần Hựu Hàm suy nghĩ một lúc rồi nói ra một nhãn hiệu, nghe phát âm thì có vẻ là tiếng Pháo, "Không biết con đoán có đúng không. Lúc còn sống, mẹ con cũng thích mùi này."

Ánh mắt của Lan Mạn vừa nghe liền sáng lên, vừa bất ngờ vừa vui vẻ: "Thật vậy chăng?"

Một bà lão đã ngoài 70 tuổi như bà, vậy mà khi hỏi một câu "Thật vậy chăng" vẫn có cảm giác rất ngây thơ, Trần Hựu Hàm không dám gạt bà, dịu dàng mà trầm ổn nói: "Thật ạ."

Mùi hương là thứ còn tồn tại lâu hơn cả ký ức trong đầu. Chính là vì ấn tượng sâu đậm nên khi ngửi thấy mùi này hắn sẽ nhớ đến những tháng ngày đau khổ của Ninh Xu trong phòng bệnh, đôi bàn tay nhợt nhạt của bà mang mùi hương trộn lẫn giữa mùi thơm và mùi nước khử trùng. Kể từ đó về sau, hắn không bao giờ đụng đến bất kỳ sản phẩm nào của thương hiệu này nữa. Nhưng hắn không nói gì với Lan Mạn.

Lan Mạn khoanh tay trước ngực, cằm bà hơi nâng lên, đôi mắt trong veo của bà hiện lên vẻ khó tin vì sự trùng hợp này, mãi một lúc sau, bà mới cảm thán: "Thảo nào, thảo nào. . ."

Diệp Khai liếc nhìn Trần Hựu Hàm, nhìn thấy nụ cười ôn hòa uể oải của hắn, trái tim cậu chợt thắt lại, vội vàng đẩy Lan Mạn ra rồi nói: "Bà ngoại ơi, con đói rồi, tối nay mình sẽ ăn gì vậy? Con muốn ăn risotto hải sản," vừa nói vừa nháy mắt ra dấu với Cù Trọng Lễ, "Ông ngoại, cái đó. . ."

Cù Trọng Lễ cười tiếp lời: "Đã đến lúc mang Giai Giai đi tản bộ có phải không?"

"Đúng đúng đúng, " Diệp Khai mạnh mẽ gật đầu, "Ông nhìn xem, Giai Giai sắp cáu đến nơi rồi."

Lan Mạn nhìn Giai Giai một cái, Giai Giai đang ngoan ngoãn ngồi trên bậc thang, nghiêng đầu một cái.

"Nào --" Diệp Khai chặn bà lại. Huýt sáo rồi nói: "Giai Giai! Nhanh lên nào, qua đây để Mạn Mạn dẫn mày đi chơi!"

Giai Giai tuân lệnh, gào lên một tiếng rồi chạy xuống cầu thang như tên lửa.

Lan Mạn hết cách, vừa bị Cù Trọng Lễ đẩy ra ngoài, vừa không quên quay đầu quở trách: "Hựu Hàm, không phải chứ, sao con cũng bắt đầu mặc áo phông rồi! Ngày mai ta sẽ dẫn con đi mua quần áo nhé -- ai da, Cù lão tiên sinh, ông đừng có đẩy tôi chứ!"

Không đợi hai người kia đi xa, Diệp Khai liền ôm lấy Trần Hựu Hàm cười thành tiếng.

Mặc dù đã chỉnh trang qua một lượt, nhưng dáng vẻ của hai người vẫn là mang phong cách vừa mười quay về từ rừng sâu núi thẳm, Diệp Khai hôn lên tai hắn, vừa thở khẽ vừa cười nói: "Tiêu đời, anh bị trừ điểm mất rồi."

Xuyên qua khung cửa sổ, có thể nhìn thấy hai người già đang nắm dây xích của Giai Giai chạy chậm ra khỏi hàng rào, chiếc váy trắng của Lan Mạn đang tung bay dưới ánh nắng chiều nồng đậm trong khoảnh khắc hoàng hôn.

Hai người ôm nhau nhìn họ đi khuất khỏi góc phố trải đầy hoa, Diệp Khai hỏi: "Tên của thương hiệu kia là gì? Em quên mất rồi."

"Cire Trudon, " Trần Hựu Hàm dừng lại một chút, "Sao vậy em?"

"Lỡ anh ngửi nó mà thấy đau lòng thì đêm nay lén lút đến tìm em nhé."

Trần Hựu Hàm không khỏi nhếch khóe miệng: "Em muốn anh bị trừ thành âm điểm có phải không?"

"..." Diệp Khai cực kỳ thông minh trả lời: "Anh có thể lén quay về trước khi ông bà dậy mà."

Trần Hựu Hàm nhéo eo cậu một cái: "Thật không hổ danh sinh viên ưu tú của Thanh Hoa."

"Thi đỗ Thanh Hoa là vì anh mà," Diệp Khai dựa vào vai hắn nhỏ giọng phàn nàn: "Mệt chết đi được, ngày nào cũng học đến nửa đêm, cảm giác ngủ thế nào cũng không đủ."

Mary cẩn thận gõ cửa, Trần Hựu Hàm lên tiếng đáp lại,  Mary bựng theo một khay đồ ăn nhỏ vào cửa. Tiếng Trung của cô có dính phải chút khẩu âm Đông Nam Á, cô lễ phép cười nói: "Bữa tối đang được chuẩn bị, hai vị thiếu gia nếu không ngại thì dùng trà chiều trước đã."

Đẩy cửa phòng ra liền có một ban công lớn thông nhau, trên mặt đất đặt rất nhiều những bức tượng thạch cao đủ loại, có một bàn cà phê bằng sắt rèn nằm giữa hai chiếc ghế mây. Mary sắp xếp đồ uống trà và bộ đồ ăn một cách chuyên nghiệp, gió chiều nhẹ thổi làm rối tung mái tóc của cô, cô đã làm việc ở đây hơn 10 năm, rất thân thiết với Diệp Khai, tựa như nói giỡn mà dặn dò: "Trần thiếu gia, anh nhất định phải để ý Tiểu Khai thiếu gia, cậu ấy tham ăn lắm."

Diệp Khai đỡ trán, nửa thật nửa giả mà nói một cách nghiêm túc: "Mary, đừng có ngay ngày đầu tiên đã làm em mất hết mặt mũi thế chứ."

Mary cất khay đi, làm động tác kéo khóa miệng, nhưng mà trước khi rời đi vẫn không nhịn được mà nói: "Tiểu Khai thiếu gia, cậu cười tươi hơn khi trước rất nhiều."

Mary vừa đi, Trần Hựu Hàm đã vẫy tay với cậu, hắn kéo Diệp Khai vào lòng rồi nhét cho cậu một miếng bánh quy muối biển còn nóng hổi.

Diệp Khai cắn một miếng, cau mày nói: "Anh cho mèo ăn hả?" WebTru yenOn linez . com

"Anh chuộc tội mà. Em không thấy Mary vừa cảnh cáo anh sao?" Trần Hựu Hàm tự giác kiểm điểm: "Ông bà ngoại, Mary, còn có Giai Giai nữa, mọi người đều là nể mặt em nên mới không thèm tính toán với anh."

Không phải chứ, mấy người kia thì không tính, Diệp Khai khó hiểu hỏi: "Giai Giai là sao?"

Trần Hựu Hàm kề sát bên tai cậu nói: "Trên người anh toàn là mùi của em, nếu không em cho rằng Giai Giai vẫn còn nhận ra anh được chắc?"

Bà mẹ nó, cái quỷ gì không biết!

Thính tai Diệp Khai đỏ bừng, muốn chạy, lại bị Trần Hựu Hàm dễ dàng ấn vào ngực không cho nhúc nhích, hắn đút cho Diệp Khai từng miếng bánh quy một, khiến cho Diệp Khai no đến nỗi lúc ăn cơm tối cứ nhìn món risotto hải sản trên bàn ăn mà rầu. May sao Lan Mạn đoán rằng có lẽ họ đi đường xa nên mệt mỏi, phỏng chừng cũng không ăn được bao nhiêu, nên chỉ để Mary chuẩn bị mấy món đơn giản.

Sau khi ăn xong, hai người trò chuyện với hai người lớn trong nhà một lát rồi đi nghỉ, Lan Mạn cố ý dặn dò Trần Hựu Hàm rằng sáng mai bà có chuyện quan trọng muốn tìm hắn, kêu hắn đêm nay nghỉ ngơi cho thật tốt. Bà úp úp mở mở, chẳng ai đoán ra được có chuyện gì, chỉ có Cù Trọng Lễ ở dưới ánh trăng cười không nói.

Trần Hựu Hàm về phòng ngủ, người giúp việc đã chuẩn bị sẵn bồn tắm cho hắn. Cả nhà này đều lây bệnh tinh xảo của Lan Mạn, người giúp việc không chỉ đặt ở đó một hàng nước hoa, mà còn có cả rượu vang đỏ chuẩn bị cho khi thức dậy. Trần Hựu Hàm đoán chừng nếu hắn mà là nữ thì có lẽ Mary sẽ còn thả cánh hoa hồng cho hắn. Mới vừa vào ngâm mình chưa được đến 2 phút thì nhận được tin nhắn của Diệp Khai.

: Em đã bảo rồi mà, sao mà hoa hồng mới thoáng cái đã trụi mất một nửa.

Nhấp vào hình đính kèm, Trần Hựu Hàm suýt chút nữa đã sặc rượu vang. Hình ảnh là một bồn tắm đầy hoa hồng được chiếu sáng rực rỡ dưới ánh đèn màu cam, bồn tắm của công chúa chắc cũng chỉ đến thế mà thôi.

Diệp Khai lại nhắn: Không được rồi, em không thể vượt qua chướng ngại trong lòng mình.

Lan Mạn sẽ luôn nghĩ ra một số chiêu trò kỳ quái để đối phó với Diệp Khai, lúc trước thì là dép lê tai thỏ, hôm nay lại càng quá đáng hơn. Diệp Khai nghi ngờ rằng vì cả Cù Gia lẫn Diệp Cẩn đều không có trái tim thiếu nữ gì đáng nói, khiến cho cái sự kỳ quái của Lan Mạn không có chỗ phát huy. Diệp Khai thì vừa nhỏ nhất lại còn không có ai nhỏ tuổi hơn mình, vậy nên Lan Mạn chỉ có thể dùng hết cách mà bắt nạt đứa cháu trai này của mình.

Trần Hựu Hàm đoán được cậu muốn nói gì, hắn lạnh lùng nhắn qua: Em đừng lên đây.

Diệp Khai: ...

Đoán chừng là Diệp Khai giận thật rồi, sau đó cậu không thèm để ý đến Trần Hựu Hàm nữa, thậm chí còn không thèm nhắn chúc ngủ ngon. Nghĩ đến lịch trình và lượng vận động gần đây của bọn họ, Trần Hựu Hàm nghi ngờ rằng mình vừa ngả đầu xuống gối liền ngủ say như chết. Qua 12 giờ, trong tiềm thức hắn vẫn đang nhớ đến Diệp Khai, mơ màng tỉnh lại khỏi cơn mơ, phản ứng đầu tiên chính là sờ tìm điện thoại xem Diệp Khai có nhắn lại cho mình hay không.

Quả nhiên Diệp Khai đã nhắn qua mấy tin.

: Anh ngủ chưa?

: . . . Sao anh lại ngủ sớm vậy chứ

: Thế mà anh lại dám cho em ăn bơ

: Đúng là lịch làm việc và nghỉ ngơi của ông chú mà

: Chú ơi, chúc chú ngủ ngon nhé.

Trần Hựu Hàm mỉm cười thở dài, đưa tay lên trán rồi nhắm mắt lại một lúc, sau đó vén chăn bông ra rồi bước xuống khỏi giường.

May mà cửa cũng coi như trơn tru, lúc kéo ra không gây ồn cho lắm, Trần Hựu Hàm đi xuyên qua phòng khách, đụng phải đống sách và ba lô lộn xộn trên sàn, đau muốn chết, hắn nghiến răng kìm lại tiếng kêu đau. Diệp Khai đã ngủ rồi, có là là vì thiếp đi trong lúc còn giận nên lông mày cậu vẫn còn đang cau lại, dáng vẻ như thể muốn 'ân cần chào hỏi' hắn trong mơ. Trần Hựu Hàm chưa từng xấu hổ như thế này trong đời, hắn rón rén leo lên, hôn lên gò má mềm mại của Diệp Khai, đánh thức cậu dậy, câu đầu tiên liền hỏi: "Ai là chú của em nào?"

Diệp Khai muốn nói chuyện, nhưng bị Trần Hựu Hàm che miệng lại: "Xuỵt."

Hắn nhanh chóng nằm xuống.

Diệp Khai ghé vào tai hắn hỏi: "Chút nữa anh lại đi sao?" Hỏi xong mới cảm thấy sao mà hoang đường, thế này có khác nào đại tiểu thư cổ đại tư thông với thư sinh đâu cơ chứ?

Trần Hựu Hàm mệt muốn chết, sau khi cài đặt báo thức trên điện thoại di động liền ôm người vào lòng: "Năm giờ anh sẽ đi."

Diệp Khai vùi mặt vào cổ hắn cười đến thở không nổi.

Kết quả ngày hôm sau họ bị Giai Giai liếm tỉnh. Con cún đần này rất có ý thức lãnh thổ, cảm thấy hai người này là đàn em mà mình phải che chở, mới sáng sớm liền kiêu ngạo đẩy cửa phòng ra để tuần tra. Diệp Khai bị nó liếm mà giật mình sợ hãi, cậu ngồi bật dạy hét lên: "Trần Hựu Hàm! Tối qua anh quên đóng cửa rồi kìa!"

Vừa mới hét lên xong, Giai Giai bị cậu quẳng xuống đất, đám chim chóc trên ban công đều bị dọa bay đi, Lan Mạn đeo kính lão, cầm theo thước da mềm xông vào: "Sao vậy sao vậy?"

Thân thể Diệp Khai cứng đờ, theo phản xạ có điều kiện mà bất chợt đè mép chăn, mặt cậu trắng bệch nói: "Không, không có gì đâu ạ. . ."

Lan Mạn nheo mắt nhìn, sau đó liền thấy một cánh tay vươn ra từ chăn bông ôm ngang eo Diệp Khai kéo về phía mình.

Cháu trai quý giá của bà bị ôm một cái rồi kéo vào trong chăn, nhỏ giọng dùng giọng điệu như sắp chết đến nơi rồi mà nói: ". . . Hựu Hàm ca ca! Hựu Hàm ca ca, anh buông tay ra đi!"

Rầm!

Cánh cửa bị đóng sầm lại, thế giới lại yên tĩnh như cũ, chỉ còn Giai Giai đang nhảy cẫng lên trong phòng.

--------------------------------------------

Dạo này bạn beta nhà tớ có việc bận, t cũng tính tự mần rồi mà vì là người làm nên t toàn đọc lướt thôi  thành ra sót lỗi lum la. Ai rảnh có thể beta giúp t từ c90 - 95 ko

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status