Siêu Cấp Shipper

Tác giả : Vạn Trạch Thiên

Chương 112 - Chương 112: Ít Quá Một Tỷ Đi

trước
Nhậm Vân Báo nhe răng cười, ban đầu anh ta muốn chọc giận Hứa Dục, sau đó mượn cơ hội này đánh cho anh ta một trận tơi bời, một quyền này đã dùng hơn tám phần lực rồi, chỉ cần anh ta đánh trúng, mũi của Hứa Dục chắc chắn không thể chịu nổi!
Mắt thấy nắm đấm sắp đánh trúng mặt của Hứa Dục, lúc Nhậm Vân Báo đang chuẩn bị tận hưởng niềm vui thì đối phương nhanh như chớp lùi về sau một bước, đúng lúc quyền này rơi vào khoảng không!
Thì ra Phương Dạ ở phía sau phát hiện ra có điều không ổn nên trực tiếp nắm lấy lưng quần của Hứa Dục kéo ra sau.

Trong lúc Nhậm Vân Báo đang vô cùng kinh ngạc thì theo bản năng tiến lên trước một bước, dùng tay trái lần nữa tung quyền đánh về phía Hứa Dục nhưng mà Phương Dạ đã nhìn thấu được hành động của anh ta rồi, tung ra một quyền trước, nắm đấm của hai bên vừa vặn va chạm nhau giữa không trung.

Sau khi phịch một tiếng trầm đục, Nhậm Vân Báo cảm thấy một quyền của mình như đấm vào tấm sắt vậy, đau đớn kêu thảm thiết, sau đó lui lại bảy tám bước, nếu không có người phía sau đỡ anh ta, chỉ sợ sẽ ngã nhào ngay tại chỗ rồi.

Trái lại Phương Dạ bên kia lại không chút sứt mẻ gì, chỉ là chậm rãi thu nắm tay mình về, động tác trông vô cùng khí phách!
Một người đàn ông đầu húi cua đỡ lấy Nhậm Vân Báo, tướng mạo có vài phần giống với anh ta nhưng rõ ràng anh ta có năng lực hơn nhiều, ánh mắt cũng sắc bén hơn, chính là anh hai của anh ta Nhậm Vân Hổ.

“Báo, tay của em thế nào rồi?”
Nhậm Vân Hổ nhìn chằm chằm Phương Dạ, anh ta biết rõ bản lĩnh của em trai mình, sức mạnh của nắm đấm đã luyện đến cảnh giới không thể tưởng tượng nổi, gần như mỗi năm đều đánh nát một hai bao cát, không ngờ lại bị thanh thiên cao gầy đánh bại, tên nhóc này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Nhậm Vân Báo nói: “Anh, em không sao, chỉ là cảm thấy hơi tê thôi.


Thực ra bây giờ nửa cánh tay anh ta đã không còn cảm giác rồi, nhưng vì thể diện nên vẫn rất mạnh miệng.

Lâm Hạo Kiệt cũng rất kinh ngạc trước sức mạnh của Phương Dạ, anh ta thấy Hứa Dục đã tránh được một kiếp, nhất thời yên lòng, xoay đầu nói với Nhậm Vân Hổ: “Nhậm Vân Hổ, tôi thấy em trai anh đúng là không được dạy dỗ đấy, vẫn là để anh ta sớm về nhà tắm rửa ngủ nghỉ đi, đừng ở đây mất thể diện nữa!”
“Mày nói ai đấy, có tin ông đây đánh mày không?” Nhậm Vân Báo và Hứa Dục tính tình giống nhau, rất dễ nổi giận, sao có thể chịu được sự nhạo báng của đối phương chứ.

Phương Dạ cười lạnh tiến lên một bước: “Muốn đánh cũng được thôi, để tôi tiếp anh!”
Sau khi nhìn thấy anh, cổ Nhậm Vân Báo theo bản năng rụt lại, rõ ràng là bị một quyền trước đó dọa sợ…
Nhậm Vân Hổ mỉm cười: “Mọi người đều là người văn minh không cần phải mở miệng ngậm miệng là đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ, chuyện vừa rồi là do em trai tôi sai, tôi thay em trai xin lỗi anh bạn Hứa.


Sau khi nói xong, anh ta cúi đầu.

Thấy đối phương chủ động nhận lỗi, Lâm Hạo Kiệt và Hứa Dục sửng sốt.

Hai bên cũng không phải là lần đầu đụng chạm, Nhậm Vân Hổ là người như thế nào bọn họ đều biết rất rõ, chính là nếu bạn cắn anh ta một miếng, anh ta chắc chắn sẽ cắn trở lại ba miếng, hôm nay lại nhận lỗi, quả thực là có chút không thể tưởng tượng được.

Không ra tay đánh người tươi cười, xung quanh còn có rất nhiều người vây xem, Hứa Dục chỉ đành nói: “Thôi bỏ đi, bỏ đi, tôi đại nhân đại lượng không chấp với tên nhóc này nữa.


Nhậm Vân Hổ mỉm cười nói: “Được, chuyện của cậu và em trai tôi coi như là xong rồi, bây giờ nên đến phiên anh bạn này rồi.


Anh ta quay đầu nhìn Phương Dạ: “Vừa rồi anh đả thương em tôi, nên tính thế nào đây?”
Lâm Hạo Kiệt và Hứa Dục lúc này mới hiểu ra, thì ra đối phương căn bản không hề có ý định hòa giải!

Phương Dạ lạnh nhạt nói: “Anh muốn thế nào thì thế đó, nhíu mày một cái thì coi như tôi sợ hãi.


“Được, thật sảng khoái!” Nhậm Vân Hổ vỗ đùi: “Nếu đây là khu dã chiến vậy chúng ta đánh một trận dã chiến thì thế nào, bên thua sẽ phải ở trước mặt mọi người dập đầu bên thắng ba cái?”
Câu này nghe có gì đó không đúng lắm, nhưng Phương Dạ vẫn đồng ý với anh ta: “Rất sẵn lòng!”
Hứa Dục lo lắng nói: “Anh bạn Phương, cẩn thận có bẫy!”
“Yên tâm, có tôi ở đây không thua được đâu!” Lâm Hạo Kiệt ngược lại không để bụng lắm, anh ta rất tự tin vào trình độ dã chiến và đua xe của mình.

Nhậm Vân Hổ thấy đối phương cắn câu, vì vậy tiếp tục nói: “Nếu trận đấu này đặt cược, vậy thì chút điều kiện kia đương nhiên là không được rồi, như vậy đi, tôi biết anh bạn Hứa và anh bạn Lâm cũng không phải là người thiếu tiền, hai bên lấy ra năm trăm vạn làm tiền đặt cược, không vấn đề gì chứ?”
“Cái này?” Phương Dạ cười lạnh: “Năm trăm vạn mà gọi là tiền sao?”
Nhậm Vân Hổ nhất thời đình trệ, Phương Dạ mặc quần áo bình thường, không ngờ là một người có tiền?
“Vậy ý của anh là gì?”
Phương Dạ duỗi một ngón tay ra.

“Mười triệu sao?” Thấy đối phương mở miệng nói tăng gấp đôi, Nhậm Vân Hổ có chút sửng sốt.

Phương Dạ lắc lắc đầu: “Quá ít, một tỷ đi?” Nguồn : we btruy en onlin ez.com
“Một tỷ?” Nhậm Vân Hổ và Nhậm Vân Báo muốn rớt cằm luôn rồi.

Trong đầu Lâm Hạo Kiệt và Hứa Dục cũng ong ong, ban đầu bọn họ còn cho rằng Phương Dạ muốn chém gió một chút, nhưng nằm mơ cũng không ngờ anh lại chém gió đến trời như vậy!
Hầu hết những vị khác có mặt ở đây đều là người có tiền, nhưng cũng bị lời của Phương Dạ dọa sợ, nhất thời bàn tán sôi nổi.

Hứa Dục kéo góc áo của Phương Dạ, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Phương… anh bạn Phương, đặt cược ở đây phải trả tiền mặt đấy, cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Phương Dạ nháy mắt nói: “Yên tâm, tôi tự có tính toán.


Nhậm Vân Hổ và Nhậm Vân Báo ngơ ngác nhìn nhau, nhưng mà một tỷ đấy, bây giờ cho dù bán bọn họ cũng không thể gom được nhiều tiền như vậy.


“Thế nào, chút tiền này cũng không có sao?” Phương Dạ cố ý ho khan một tiếng: “Vậy được thôi, tôi giảm một chút vậy, một trăm triệu thì thế nào?”
Mặc dù giảm gấp mười lần, nhưng sắc mặt anh em nhà họ Nhậm vẫn lúng túng.

Mặc dù xuất thân của họ không thấp nhưng tiền mặt bên người cũng không thể gom được một trăm triệu.

Theo điều ước của thiên đường dã chiến thì phải trả tiền mặt trước, tuyệt đối không có chuyện nợ.

Mặc dù cảm thấy rất mất mặt nhưng Nhậm Vân Hổ vẫn nói: “Anh bạn này, bây giờ tôi chỉ có hơn sáu triệu năm trăm vạn thôi, lấy con số này đánh cược được không?”
Phương Dạ không kiên nhẫn phất tay: “Sao cũng được, tôi vẫn đặt một trăm triệu, anh có bao nhiêu tiền thì đặt bấy nhiêu đi, đợi lát nữa thua dập đầu là được, chút tiền đó khỏi cần thương lượng với tôi.


Đám người nhất thời xôn xao, vậy mà lại dùng một trăm triệu để đánh cược với sáu triệu năm trăm vạn, tên nhóc này quả nhiên là thích khoe khoang mà!
Nghĩ đến một tỷ vừa rồi, không phải là nói chơi thôi đâu, người ta thực sự có nhiều tiền mặt trong tay thế đấy!
“Được rồi, vậy thì một lời đã định!” Nhậm Vân Hổ trực tiếp đưa ra quyết định, sau đó gọi nhân viên công tác tới.

Ở đây hiếm có trận đánh cược nào trên trăm triệu cả, thiên đường dã chiến có thể thu được tiền hoa hồng hậu hĩnh, cho nên đến tổng giám đốc cũng bị dọa sợ, đích thân đi tới ký kết thỏa thuận đánh cược.

Phương Dạ lấy thẻ ngân hàng ra quẹt nhẹ, một trăm triệu tiền mặt đã có đủ, Lâm Hạo Kiệt và Hứa Dục tròn mắt nhìn!
Lúc trước quả nhiên tên nhóc này khoác loác, một người giao hàng mà có thể tùy tiện lấy ra được một trăm triệu ư?
Đánh chết bọn họ cũng không tin!.
trước

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status