Quỷ Hồn Xin Hãy Buông Tha

Tác giả : Du Diên

Chương 8 - Chương 8: Quỷ Nhập Tràng 5

Hai người tiến vào trong nghĩa địa đã là nửa đêm, nơi này vẫn âm u không kém hôm qua là mấy, nhất là khi biết trong này còn tồn tại một mị quỷ rất lợi hại.

Mặc Thanh dù không thích vẫn phải đi gần lại nép sau lưng hắn.

Dư Phong cũng không vì điều này mà khó chịu, hắn từ tốn nói:
“Hôm trước ta giao đấu với mị quỷ khiến nó bị thương không nhẹ, giờ có xuất hiện cũng không đáng ngại đâu.”
Mặc Thanh phải cố gắng lắm mới không ôm chặt lấy cánh tay hắn.
Dù là vậy đi chăng nữa thì y cũng không có khả năng đánh lại.

Nhỡ đâu mị quỷ đó đột nhiên nhào ra rồi bắt lấy y đi thì sao?
Mọi lần đi với sư huynh toàn được sư huynh che chở, còn chẳng phải nhìn đến mấy thứ ghê tởm này một chút nào.

Giờ đột nhiên bắt y phải thích ứng ngay làm sao mà kịp?
“Điểm yếu của mị quỷ chính là đôi mắt, lát nữa ngươi phụ ta nhằm lúc sơ hở đâm thẳng vào mắt nó, được không?”
“Hả?” Mặc Thanh hơi giật mình ngước lên nhìn hắn.
“Đừng nói với ta có chuyện này ngươi cũng không làm được?!”
“Dĩ nhiên là ta làm được rồi!” Mặc Thanh vội vàng nói lớn.


Sao y có thể để tên đáng ghét này coi thường mình chứ.

Mặc Thanh vội ra oai đứng thẳng người, hơi hất cằm lên.

“Mị quỷ gì đó thôi mà, nói đi ở đâu ta lập tức băm vằm nó ra!”
Dư Phong mỉm cười nhìn chằm chằm Mặc Thanh, sau đó đôi mắt hơi trầm xuống hạ giọng nói: “Mị quỷ...!không phải đang ở đằng sau ngươi sao?”
Mặc Thanh đột nhiên cảm thấy sống lưng mình lạnh toát, y nuốt khan một ngụm gượng cười.

“Ngươi...!ngươi đừng có lừa ta.

Mấy trò này không thể gạt được ta đâu!”
“Ta lừa ngươi làm gì...!Ngươi quay lại nhìn thử đi.

Mị quỷ hai mắt đỏ ngầu, cao hơn ngươi một cái đầu, tóc xõa ngang vai, trên người còn mặc áo tang...”
“Ngươi im miệng!” Mặc Thanh cả người run lên, y muốn bịt tai lại không dám tưởng tượng nhưng Dư Phong vẫn không chịu ngừng.
“Nó đang đưa tay ra muốn bóp lấy cổ ngươi kìa...!Cẩn thận!”
Đột nhiên Dư Phong kéo người Mặc Thanh lại phía mình, sau đó là một đôi tay trắng bệch lao đến.

Dư Phong vội vàng dùng kiếm lên đỡ, kéo Mặc Thanh lùi lại một đoạn.

Không phải hắn nhanh tay chỉ sợ Mặc Thanh đã bị bóp chết rồi!
Mặc Thanh không thể ngờ mình lại suýt nữa rơi vào tay quỷ như vậy, y mở lớn mắt hoảng hốt nhìn thứ trước mặt.

Đúng là mị quỷ lại không khác gì Dư Phong tả, nhưng khi nhìn tận mắt thì thực sự khó coi hơn rất nhiều.

Như là cái áo tang kia đã mất hoàn toàn màu trắng mà thay vào đó là những vết ố vàng khó coi, gương mặt trắng toát càng làm đôi mắt đỏ rực thêm nổi bật.

Mặc Thanh phải gắng sức lắm mới có thể đứng vững, y run giọng lắp bắp nói:
“Nó...!nó...!ở đằng sau ta thật sao? Sao ngươi không nói sớm?!”
“Ta nói rồi mà là ngươi không tin đó chứ!”
Mặc Thanh: “...”
Mị quỷ đánh lén không thành cực kì tức giận, gã nhìn qua Mặc Thanh rồi ánh mắt dừng lại trên người Dư Phong cất giọng căm ghét.
“Lại là tên đạo sĩ thối ngươi, vậy mà vẫn không chết?”
Dư Phong buông tay Mặc Thanh ra, y lập tức ngoan ngoãn lùi lại đằng sau đứng yên một chỗ.

Dư Phong không có một chút gì gọi là hoảng sợ khi đối đầu với quỷ, hắn ung dung nói:

“Ngươi còn chưa chết sao ta dễ dàng đi như vậy, à còn nữa đã nói rồi ta không phải đạo sĩ.

Ta chỉ là kẻ lang thang phiêu bạt, rảnh rỗi không có gì làm mới đi diệt trừ đám yêu ma các ngươi thôi.”
Mị quỷ không muốn đôi co lập tức lao về phía hai người, Dư Phong vội đẩy Mặc Thanh sang một bên rút kiếm ra đấu tay đôi.

Quỷ cũng như con người có hình hài cụ thể, nó chỉ khác ở chỗ là hành tung không xác định, có thể tùy ý biến hóa muôn dạng.

Mặc Thanh hoảng sợ chỉ có thể đứng một bên nhìn, y cũng rút thanh kiếm gỗ của mình ra cầm chặt trong tay cẩn thận đề phòng.

Mị quỷ tuy bị thương nhưng gã vẫn rất nhanh nhẹn, thoát ẩn thoát hiện chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Dư Phong nhìn xung quanh một vòng cẩn thận quan sát từng chỗ một, Mặc Thanh cũng lo lắng không kém đứng yên không dám nhúc nhích.
Đột nhiên Dư Phong rút ra một lá bùa đặt trên mũi kiếm phi thẳng đến sau lưng Mặc Thanh, một tiếng hét thảm thiết vang lên.

Lá bùa màu vàng bên trên vẽ những nét đỏ tươi bằng chu sa bừng bừng bốc cháy, để lại trên ngực mị quỷ một vết thương lớn.

Mặc Thanh hốt hoảng lùi ra xa suýt nữa vấp ngã.

Sao đám ma quỷ này cứ nhằm đằng sau y mà đánh lén vậy?
Vết thương này cũng không làm ảnh hưởng đến mị quỷ, không những thế còn làm nó lao vào đánh với Dư Phong điên cuồng hơn.

Mặc Thanh bị dọa một lần liền cảnh giác đề phòng, càng lùi xa ra.

Hiện tại trong đầu y chỉ có duy nhất một suy nghĩ.

Đó chính là...!quay đầu bỏ chạy.
Ai nói y nhát gan hay không có tinh thần nghĩa hiệp gì đó cũng được, nhưng còn sống mới cần những thứ đó, chết rồi có thành anh hùng cũng để ai xem? Huống chi nhìn tên khốn kiếp kia cũng rất lợi hại, mị quỷ hẳn không phải đối thủ của hắn, y chỉ là đi trước, đi trước một lúc thôi.

Mặc Thanh âm thầm tính toán nhưng chân thì đã lùi lại cách xa cuộc giao chiến căng thẳng bên kia.

Ngay lúc y định xoay đầu bỏ chạy, đột nhiên nghe thấy giọng của Dư Phong nói lớn:
“Mặc Thanh! Ngươi mau dùng kiếm đâm vào mắt nó!”
Mặc Thanh hốt hoảng nhìn lại.

Thì ra Dư Phong đã khống chế được mị quỷ nhưng chính hắn cũng không còn tay để động thủ.


Mặc Thanh do dự, tuy hiện tại nhìn y có vẻ sẽ rất dễ ra tay, chỉ cần cầm kiếm lên là đâm vào mắt nó được, thế nhưng nhỡ đâu đâm trượt rồi sao? Mị quỷ không những không chết còn quay qua giết y đầu tiên thì sao?
“Ngươi còn đứng đó chần chừ cái gì? Nhanh lên!”
Tiếng Dư Phong vẫn không ngừng thúc giục.

Hắn không biết y làm gì mà chậm chạp như vậy, tò mò quay qua nhìn thì đã thấy Mặc Thanh cách một đoạn xa.

Dư Phong khổ sở, vừa khống chế mị quỷ đang gầm gừ trong tay vừa tức giận quát lên: Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
“Tên tiểu tử nhà ngươi đứng đó làm gì? Không phải ngươi định bỏ trốn đó chứ? Này, nhìn ngươi cũng không đến nỗi sao lại làm ra mấy trò vô tình vô nghĩa như vậy hả?”
Vốn dĩ Mặc Thanh còn đang do dự, nhưng khi nghe những lời này đột nhiên quyết tâm ào ào ập đến.

Y hơi hất cằm lên nói:
“Phải rồi đó ta vô tình vô nghĩa như thế đó, chẳng phải ngươi khoác loác giỏi lắm sao? Vậy thì...!mị quỷ này ngươi tự mình giết, ta nên đi trước thì hơn.

Dư đại hiệp bảo trọng...!không hẹn ngày gặp lại!”
Nói xong Mặc Thanh vẫy vẫy tay rồi chạy như bay xuống núi.
“Mặc Thanh ngươi đứng lại đó cho ta!” Dư Phong gào lên nhưng Mặc Thanh đã đi khuất từ lâu.

Hắn giật giật khóe môi muốn đuổi theo nhưng còn vướng tay vướng chân.

Vài tiếng sau mặt trời bắt đầu mọc pháp lực của ma quỷ cũng dần yếu đi, Dư Phong nhân cơ hội dùng một kiếm đâm thẳng vào mắt rồi kết liễu trước khi con quỷ này kịp bỏ trốn.

Dư Phong mệt mỏi đốt một đống bùa lên thiêu xác mị quỷ.

Xong việc cũng là lúc hắn mất hoàn toàn sức lực ngồi gục xuống.

Phải đến giữa trưa Dư Phong mới có sức xuống núi, vốn định tìm ai kia tính sổ nhưng đáng tiếc trưởng thôn nói là y đã dọn dẹp hết đồ đạc rời đi từ sớm rồi.
Dư Phong nghiến răng nghiến lợi.

“Mặc Thanh tốt nhất là ngươi nên trốn cho kỹ đừng để ta tìm được!”

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status