Quỷ Hồn Xin Hãy Buông Tha

Tác giả : Du Diên

Chương 6 - Chương 6: Quỷ Nhập Tràng 3

Mặc Thanh ủ rũ trở về, nửa đường y phát hiện cái kẻ quái thai kia luôn đi theo mình.

Đoạn đầu thì không sao vì nghĩa địa này chỉ có duy nhất một con đường đi xuống, nhưng đến tận dưới trấn mà hắn vẫn đi theo là thế quái nào?! Mặc Thanh mím môi bước chân trở nên dồn dập hơn, chẳng lẽ kẻ kia nhất quyết tìm y tính sổ?
Đi được một đoạn Mặc Thanh lại quay ra đằng sau nhìn, mãi đến khi nghĩ đã cắt đuôi được hắn, y mới thong thả đi chậm dần.

Nhưng tận khi đến nhà trưởng thôn, Mặc Thanh chưa kịp thở phào nhẹ nhõm đã có một giọng nói mang theo ý cười vang lên sau lưng.
“Tiểu đạo trưởng! Thật có duyên, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Mặc Thanh giật mình quay phắt lại, hiện tại trời đã sáng có thể nhìn rõ gương mặt của kẻ kia.

Không nhìn thì thôi chứ vừa thấy chỉ có thể nhíu mày ghê tởm.

Cả người hắn bám toàn đất đen khô cứng, tóc rối bù xù, đã vậy còn bốc ra một mùi hôi thối, nhìn không khác gì mới đội mồ sống dậy.

Mặc Thanh đứng lùi lại vài bước, đưa tay lên khịt khịt mũi khó chịu nói: “Ngươi còn đi theo ta nữa đừng trách ta lại ra tay đánh ngươi!”
“Ta đi theo ngươi lúc nào?” Người kia bật cười.
“Suốt đoạn đường nhiều ngã rẽ như vậy, ngươi có thể đi bất cứ đường nào khác mà, sao phải đi theo đến tận đây?” Mặc Thanh chỉ ra căn nhà đang ở đằng sau lưng, nhướn mày nói đùa.
“Đừng nói với ta ngươi cũng ở nơi này?”

Nam nhân sờ lên sống mũi cười.

“Tuy nhìn ngươi hơi ngốc nhưng khả năng suy đoán cũng không tệ, không sai ta sống ở đây.”
“Ngươi…” Mặc Thanh bị nói cho là ngốc tức giận hai má đỏ ửng lên, môi mím lại.
Hai người khá lớn tiếng nên làm kinh động đến người khác, lời mắng chửi đến bên môi chưa kịp nói trưởng thôn đã bước ra.

Mặc Thanh đành ngậm ngùi ngậm miệng lại.

Vừa ra ngoài, nhìn thấy bộ dạng thảm hại của như quỷ của người đứng cạnh Mặc Thanh, trưởng thôn cũng giật mình kêu lên một tiếng ôm lấy ngực.
Nam nhân kia: “…..”
Mặc Thanh hất cằm lên đắc ý như muốn nói: Ngươi nhìn đi, với bộ dạng này của ngươi ai nhìn thấy chẳng nghĩ ngươi là quỷ.

Nam nhân kia hiểu ý của y sắc mặt càng khó coi.
Trưởng thôn run run đứng lại gần Mặc Thanh nhẹ giọng hỏi:
“Tiểu đạo trưởng vị này là…?”
Mặc Thanh còn chưa biết nên trả lời thế nào, nam nhân đã tiến lên nói trước.
“Trưởng thôn là ta.”
Trưởng thôn nheo mắt, một lát sau vội thốt lên:
“Dư công tử?! Sao ngươi lại thành bộ dạng này?”
Ngay cả Mặc Thanh cũng nghi ngờ quay ra nhìn, chẳng lẽ tên này nói thật, hắn thực sự sống ở đây?
Dư Phong cúi đầu xuống ho khan, như có như không nhìn sang Mặc Thanh thở dài nói: “Chuyện kể ra dài lắm, giờ ta phải về phòng tắm rửa qua một chút.”
“Ôi là lão già ta vô ý.” Trưởng thôn vỗ lên đầu mình một cái.

“Hai vị vất vả cả đêm cứ nghỉ ngơi trước đi.

Đến bữa trưa sẽ cho người gọi hai vị dậy chúng ta cùng bàn chuyện… Mời hai vị.”
Mặc Thanh cảm ơn trưởng thôn, lạnh lùng lướt qua người kia đi nhanh về phòng.

Dư Phong ở đằng sau nhìn theo bóng dáng Mặc Thanh hồi lâu rồi vuốt cằm.

“Nhìn còn trẻ mà sao khó tính vậy...”
Việc đầu tiên Dư Phong sau khi về phòng là tắm rửa sạch sẽ.

Đã rất lâu rồi hắn không để mình rơi vào bộ dạng thảm hại này, cũng không trách ai được là do hắn quá bất cẩn.


Dư Phong sau khi tắm qua vài nước mới vớt vát được vẻ mặt ban đầu, hắn lấy một cái khăn khô lau qua mặt, rồi vơ bừa lấy bộ quần áo đơn giản trên bàn.

Đột nhiên lại nhớ đến vẻ mặt của tiểu đạo sĩ kia, hắn suy nghĩ lại cầm lấy một bộ nhìn lành lặn hơn bên cạnh.

Dư Phong khẽ cử động, bên vai lập tức truyền lại cơn đau nhức, hắn khổ sở lắc đầu cười.
"Ra tay… cũng khá tàn nhẫn."
***
Giữa trưa Dư Phong bước khỏi cửa thì bắt gặp Mặc Thanh đang thất thần đứng giữa sân.

Hai người được sắp xếp trong gian phòng dành riêng cho khách, chạm mặt nhau cũng không có gì là lạ.

Dư Phong lặng lẽ tiến lại gần, hắng giọng nói: "Không ngờ chúng ta cũng thật có duyên nha tiểu đạo trưởng."
Mặc Thanh quay người lại nhíu mày nhìn nam nhân xa lạ trước mặt.

Người này khá là ưa nhìn, thân hình cao ráo, trên người hắn như phát ra thứ gì đó rất mê người thu hút ánh nhìn của người khác.

Dư Phong đắc ý vén ngọn tóc rũ xuống trước mặt lên.
Mặc Thanh nhìn hắn một hồi khóe môi khẽ run lên, linh cảm của y mách bảo.

Người này không có ý đồ gì tốt, nên tránh xa ra.
Dư Phong còn nghĩ ít nhất y cũng nên nói vài câu, ai ngờ Mặc Thanh chỉ liếc qua hắn sau đó xoay người rời đi.

Dư Phong cơ mặt cứng ngắc, hắn không can tâm chạy lên phía trước chắn đường.
“Này tiểu đạo trưởng, ngươi không nhận ra ta sao? Ta chính là kẻ ngươi đánh hồi tối.”
Mặc Thanh tỏ vẻ kinh ngạc nhưng rồi lại đi tiếp.

Lúc đầu y chỉ ngờ ngợ, nhưng khi biết hắn chính là tên quái thai ngày hôm qua thì càng thêm chán ghét. Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Đây là mối làm ăn đầu tiên của y đó, tại hắn phá rối mà chưa phát hiện được gì, tiền không kiếm được hồn cũng không thu được.

Khởi đầu không tốt, không phải sau này cũng khó khăn hay sao?
Dư Phong không chịu chấp nhận sự thật mình bị ngó lơ, ráo riết bám theo.

“Sao ngươi không nói gì? Ngươi xem mặt ta vì ngươi mà ta thành bộ dạng này, ngươi ít ra cũng phải hỏi han ta vài câu chứ?”
Lúc đầu vốn định ngó lơ nhưng hắn liên tục lải nhải, Mặc Thanh khoanh tay trước ngực thở dài, y ngừng lại một lúc rồi nói:

“Ta không có tiền để đền bù cho ngươi, ta bảo ngươi đánh lại cũng không đánh, giờ bám theo ta để làm gì?”
Hai người còn đang nói chuyện, trưởng thôn rất biết chọn lúc mà tới, Mặc Thanh bèn quay mặt sang hướng khác để bình tĩnh lại.

Trưởng thôn không biết gì cười xởi lởi tiến lại gần.
“May quá hai vị đều ở đây, cơm nước đã chuẩn bị xong chúng ta vừa ăn cơm vừa nói chuyện được không?”
Dư Phong khẽ nhìn sang Mặc Thanh, y tỏ ý khó chịu cố tình lảng tránh ánh mắt của hắn bước vội theo trưởng thôn.

Dư Phong thấy thế liền nhanh chóng đuổi theo.
Trên bàn trưởng thôn đã chuẩn bị rất nhiều thức ăn, tuy không phải là sơn hào hải vị nhưng trông rất ngon miệng.

Mặc Thanh từ hôm qua không ăn gì, vừa nhìn đã nuốt nước miếng nhưng vẫn chưa dám động đũa, ngồi trên bàn còn có những thôn dân khác.

Ai cũng vì lo lắng chuyện xác chết bật dậy mà đến, Mặc Thanh biết bữa cơm này không dễ nuốt.

Quả nhiên vừa ngồi xuống, thấy người đã đông đủ trưởng thôn bắt đầu vào chuyện chính.
“Thôn của chúng ta xảy ra chuyện, cũng may nhờ đạo trưởng đến đây diệt yêu trừ ma, ta thay mặt thôn dân cảm tạ hai vị.”
Mặc Thanh nghe vậy liếc nhìn sang tên kia, hóa ra nhìn hắn như vậy mà cũng là đạo sĩ.
“Giới thiệu với mọi người đây là Dư Phong công tử, còn đây là Mặc Thanh đạo trưởng.” Trưởng thôn nói tiếp, “Việc này có thành công hay không đều dựa vào hai vị đây.”
Nhân lúc không ai để ý Dư Phong khẽ cúi người xuống nói nhỏ: “Hóa ra ngươi tên là Mặc Thanh.”
Mặc Thanh nhíu mày không nói gì.
Thôn dân ở đây cũng thật là lạ, một núi không thể có hai hổ, đáng nhẽ chỉ nên mời một đạo sĩ thôi.

Nếu đã có tên đáng ghét kia ở đây thì nên bỏ qua y đi chứ, đây lại nhận lời cả hai thì không phải là hơi quá đáng hay sao?
Trưởng thôn nhìn cũng hiểu suy nghĩ của Mặc Thanh, ông lựa lời nói: “Mặc đạo trưởng thứ lỗi, đồng ý với ngài là do lúc đó không có tung tích của Dư công tử đây, Dư công tử vào trong nghĩa địa suốt ba ngày không trở ra nên…”
“Nên nghĩ ta bị quỷ giết hoặc là bỏ trốn?” Dư Phong ngắt lời.
“Không dám, không dám.” Trưởng thôn xua xua tay, vội hỏi lại, “Nhắc đến mới nói, sao Dư công tử ngài vào trong đó lâu như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Dư Phong nhấp một chén rượu, sau đó thở dài một hơi rồi nói:
“Chuyện kể ra thì dài lắm…”

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status