Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

Tác giả : Tâm Hương Tung

Chương 5 - Chương 5: Kiếm Tiền

Xe đạp bị cặp song sinh cưỡi đi học, Diệp Tuệ đành phải mượn một chiếc từ nhà dì Lưu cách vách, mạo hiểm đi mua băng từ sau giữa trưa nắng gắt.

Đầu năm nay còn chưa có cửa hàng chuyên ghi âm ghi hình, thông thường là cửa hàng bách hóa bán máy ghi âm bán luôn cả băng từ, còn có một vài tiệm cho thuê sách tư nhân mới vừa quật khởi cũng có bán băng từ nữa, nhưng mà băng từ âm nhạc lưu hành của cảng đài lại rất ít, bán cũng càng đắt hơn chút, bài nào càng nổi giá kêu càng cao, mà mấy cái ấy đặc biệt được hoan nghênh, có đắt nữa cũng có người mua, bởi vì tư tưởng nội địa mới vừa được giải phóng, mọi người khát cầu lương thực tinh thần, tốn nhiều tiền nữa cũng nguyện ý.
Diệp Tuệ chạy hơn nửa thành phố, vừa nóng lại mệt, cũng không tìm được băng từ giống vậy, cuối cùng tìm được 1 bản băng từ với nội dung không khác lắm với bản mà em trai mượn kia ở một tiệm cho thuê sách, chủ quán rao giá 2 đồng rưỡi.
Diệp Tuệ nói: “Đắt như vậy, không thể rẻ chút sao? 1 đồng rưỡi bán hay không?”
Chủ tiệm liếc xéo cô một cái như nghe được một chuyện cười vậy: “1 đồng rưỡi em có bao nhiêu anh muốn bấy nhiêu.”
Diệp Tuệ nghe ông chủ nói như vậy, liền nói: “2 đồng rưỡi cũng hơi đắt quá rồi.”
Ông chủ nói: “Đây là nhập hàng từ Quảng Châu, một bản cuối cùng, sắp sửa bán đứt hàng rồi, cô có muốn hay không?”
“Rẻ chút đi, 2 đồng tiền, tôi mua.” Diệp Tuệ cảm thấy thứ này không đáng cái giá đó, nhưng cô không phải là tự mình nghe, mà là phải bồi cho người khác, cho nên có đắt nữa cũng phải mua.
Trải qua cò kè mặc cả, cuối cùng Diệp Tuệ tốn 2 đồng 2 mua về, trước khi cô đi hỏi một câu: “Ông chủ, nếu mà tôi lấy băng từ đến được, anh thật sự muốn hết?”
Ông chủ không tin mà nhìn Diệp Tuệ: “Cô lấy băng từ ở đâu ra?”
Diệp Tuệ nói: “Anh không cần xen vào tôi lấy băng từ ở đâu ra, chỉ nói anh có cần hay không đi?”
Ông chủ nở nụ cười: “Nếu mà cô lấy về được, có bao nhiêu tôi lấy bấy nhiêu, có điều phải mới mới được, hơn nữa phải là bài hát của những người này.” Ông chủ liệt một cái đơn cho cô, Diệp Tuệ nhìn một cái liền hiểu rõ, đều là ca sĩ nổi nhất bây giờ.
“Đương nhiên.” Diệp Tuệ xoay người ra cửa, cô hạ quyết tâm phải thuyết phục ba để đi Quảng Châu với ông.

Quảng Đông là nơi cách Hồng Kông gần nhất, cũng là nơi giải phóng tư tưởng trước nhất, đồ đạc từ cảng đài bên kia là chảy vào từ nơi đó trước nhất.

Đầu năm nay, ai dám chạy, ai to gan, người đó có thể phát tài.


Tuy khoảng cách thẳng tắp từ chỗ bọn họ đến Quảng Đông không xa, nhưng không có xe lửa thẳng đến đó, ra ngoài còn phải khai thư giới thiệu, khá là không thuận tiện, bởi thế tư duy theo quán tính của mọi người là, không có chuyện gì thì không đi xa nhà.

Diệp Tuệ cảm thấy, nếu trong nhà đã có cái thuận tiện này, vì sao không lợi dụng cho thật tốt chứ.
Sau khi về nhà, Diệp Tuệ lại nhắc tới chuyện đi theo xe với ba.

Diệp Thụy Niên vẫn là không đồng ý, nói đầu năm nay không có bé gái đi xa nhà, Diệp Tuệ nói: “Nhưng không phải dì Khưu của đơn vị ba thường hay chạy đường dài theo bọn ba sao, vì sao con không thể?” Dì Khưu là nữ tài xế lợi hại nhất đơn vị của ba.
Diệp Thụy Niên nhìn Diệp Tuệ, một lát sau nói: “Cô ấy từng kết hôn, con vẫn là đứa bé.”
“Còn không phải đều là nữ.

Con đã đủ 18 tuổi, là người trưởng thành rồi.

Hơn nữa con tốt nghiệp trung học rồi, cũng không phải là người trước nay chưa từng trải việc đời, con biết phải chăm sóc mình bảo vệ mình, con lại đi theo ba nữa, ba có gì mà lo chứ? Ba, con rất lo ba đi Quảng Châu một mình, rất nguy hiểm, trên đường ngay cả người để trò chuyện cũng không có, vạn nhất lái xe ngủ gà ngủ gật thì sao đây? Con ở bên cạnh tốt xấu còn có thể nhắc nhở ba.” Diệp Tuệ tranh biện theo lý, chính là muốn ba mang mình theo.
Diệp Thụy Niên thở dài: “Ngày mai ba lại đi đơn vị xem có an bài người đi theo xe không, nếu như không có lại nói.”
Diệp Tuệ thấy ba rốt cuộc đã nhả ra, âm thầm cao hứng trong lòng, hiện tại chỉ chờ đơn vị của bọn họ không an bài trợ thủ khác cho ba thôi, cũng không phải cô không nghĩ tới để ba đi Quảng Châu hốt băng từ về bán, nhưng lấy cái tính cách chính trực kia của ba, hơn nửa là không chịu làm loại chuyện này.

Diệp Tuệ còn có chuyện phiền toái phải giải quyết nữa, chính là vấn đề tiền, nếu đã tính đi Quảng Châu mua băng từ, ít nhất phải mang một khoản tiền đi chứ, trên người cô trừ bỏ chút tiền sinh hoạt mà ba cho ra thì không có gì khác, cô lại xài 10 đồng tiền mua gạo rồi, giờ chỉ còn lại có hai mươi mấy đồng, nếu mà cô phải đi thì còn phải lưu lại tiền sinh hoạt cho mấy đứa em, tiền ở đâu ra đây? Nếu mà hỏi ba, phỏng chừng có thể cho mấy khối hoặc mười mấy đồng, nhiều hơn liền sẽ không cho, thế thì không làm nên chuyện gì được.

Đã đi, tốt nhất có thể có một hai trăm đồng tiền đi chứ, ấy cũng không phải một con số nhỏ, tương đương với ba bốn tháng tiền lương của công nhân phổ thông, người bình thường ai chịu cho mượn nhiều thế? Trong lòng Diệp Tuệ có chút sốt ruột.
Diệp Tuệ đang rầu đây, người phát thư truyền tin tới cửa: “Diệp Thụy Niên, Diệp Thụy Niên có ở không?”
Diệp Tuệ chạy ra cửa: “Có thư nhà cháu sao?”
Người phát thư nói: “Ừ, có thư cùng đơn gửi tiền từ bộ đội gửi đến.”
Thư với đơn gửi tiền đều là anh cả Diệp Chí Phi gửi về, lúc Diệp Tuệ nhìn đến kim ngạch trên đơn gửi tiền thì cả kinh, tổng cộng là 150 nguyên, anh cả từ đâu ra nhiều tiền như vậy? Tiền trợ cấp một tháng của anh ấy cũng chỉ chưa đến 10 đồng tiền, cái này phải tiết kiệm bao lâu nha.

Lúc Diệp Tuệ mở phong thư ra liền hiểu rõ, đây là tiền trợ cấp cùng tiền nhuận bút anh cả tồn lại mấy năm nay, lại mượn một chút với chiến hữu, gom đủ 150 nguyên, anh cả yêu thích vẽ tranh với văn học, ở trong bộ đội không ngừng viết lách kiếm sống, đã đăng một ít văn chương với tranh minh họa trên sách báo nội bộ, tiền nhuận bút là anh chậm rãi tích góp xuống được, nghe nói trong nhà tính xây thêm tầng ba, liền gửi khoản tiền này về, hi vọng có thể giúp đỡ.
Diệp Tuệ xem thư xong, nhớ tới trong nhà đã từng kế hoạch xây tầng thứ ba, sau này bởi vì anh cả gặp chuyện không may, việc này liền gác lại vĩnh viễn.

Diệp Tuệ âm thầm nắm tay, lúc này đây tuyệt đối không thể để bi kịch tái diễn, nhất định phải xây lên tầng thứ 3.

Khoản tiền này đối với cô mà nói không thể nghi ngờ là buồn ngủ có gối đầu đưa đến, chuyện thư với đơn gửi tiền cô tính không để ba biết, cô dùng khoản tiền này trước đã, chờ trở về từ Quảng Châu lại nói cho ba, tuy rằng có chút giấu trời qua biển, nhưng Diệp Tuệ tin tưởng mình có năng lực trả lại khoản tiền này.

Huống chi không phải anh cả đã chỉ một con đường sáng cho cô rồi sao, có thể viết văn gửi bài kiếm tiền nhuận bút nha, vừa lúc cô cũng yêu viết.
Diệp Tuệ hưng phấn mà lấy sổ hộ khẩu trong nhà, phê chuẩn cho thi của mình với con dấu của ba, hết thảy các văn kiện có thể chứng minh thân phận của mình, đến bưu cục lấy tiền, liền bảo là ba không có ở nhà, trong nhà cần dùng tiền gấp, cho nên mới tự mình đi lấy.

Nhân viên công tác của bưu cục cũng không khó xử cô, loại tình huống này quá thường gặp, nên cô thuận lợi lấy tiền vào tay.
Diệp Tuệ ôm khoản tiền này về, cẩn thận cất trong phòng mình.


Chạng vạng Diệp Thụy Niên trở về, vẻ mặt âm u như trước, Diệp Tuệ vừa thấy là có kịch, liền hỏi: “Ba, đơn vị nói thế nào?”
Diệp Thụy Niên ngẩng đầu, cái trán xuất hiện hai đường nếp nhăn rõ ràng, dùng ánh mắt nhìn kỹ nhìn con gái: “Con thật sự muốn đi Quảng Châu với ba? Con không sợ?”
Diệp Tuệ gật gật đầu: “Ừm, con không sợ.”
“Nhưng mà ba sợ.

Ba sợ không chăm sóc con tốt, chạy bên ngoài đều là nam, con một cô bé ra ngoài nguy hiểm cỡ nào biết không?” Diệp Thụy Niên lo lắng cũng không dư thừa, đàn ông nếu gặp nguy hiểm ở bên ngoài thì bình thường cũng chỉ chịu một trận đòn, tổn thất chút tiền, nhưng mà phụ nữ lại bất đồng, phụ nữ ở vào hoàn cảnh xấu trên sinh lý, là đối tượng dễ chịu bắt nạt nhất, nếu như con gái có chút vấn đề gì, ông không cách nào tha thứ bản thân.
Diệp Tuệ nghĩ một chút: “Ba, con có cách.” Cô lấy một cái kéo tới, nắm một nắm tóc lên tạch tạch một chút cắt xuống, “Ba, ba chỉnh lại mái tóc ngắn cho con đi, dài không khác Doãn Văn Doãn Võ là được rồi.”
Diệp Thụy nhìn con gái quyết tuyệt, thở dài, lấy kéo cắt ra, giúp cô cắt tóc, theo từng sợi tóc đen cắt xuống, Diệp Thụy Niên phát hiện trên ót Diệp Tuệ có vết sẹo còn chưa hoàn toàn khép lại: “Trên ót con là chuyện gì xảy ra? Đụng ở đâu?”
Diệp Tuệ nói: “À, không có gì cả, hôm nghỉ phép ấy không cẩn thận đụng phải góc bàn, đã đỡ rồi.” Cô không tính khai Doãn Văn, Doãn Võ ra, trước nay ba với cô quản giáo mấy đứa nó đều là dùng bạo lực giáo dục, sự thật chứng minh đây là sai lầm, cho nên lần này cô tính dẫn đường chính diện tích cực, tận lực để ba tính tình bạo bớt nhúng tay.
Diệp Thụy Niên không truy hỏi nữa, tiếp tục cắt tóc, rất nhanh, Diệp Tuệ liền từ một cô nàng xinh đẹp biến thành một cậu chàng giả thanh tú.

Diệp Tuệ đưa tay sờ sờ tóc ngắn đâm tay của mình, không tiếc nuối chút nào mà nói: “Quay đầu lại con mặc quần áo cũ của anh trai vào, liền không khác với con trai lắm.” Tóc cắt rồi còn có lúc dài lại, cũng chả thế nào tiếc, thừa dịp trẻ tuổi nên nếm thử chút chuyện mới mẻ, Diệp Tuệ cảm thấy có thể trẻ tuổi lại một lần nữa, nào có thể không bừa bãi mà hưởng thụ một phen cho đã chứ.
Diệp Thụy Niên bị con gái chọc cười: “Nhà họ Diệp chúng ta lại thêm một thằng nhóc.”
Sau cơm chiều, Diệp Tuệ tắm rửa, mặc vào chiếc váy hồng nhạt mà ba mua ngồi dưới đèn đường hóng mát, mấy ngày nay thời tiết càng nóng bức, lầu hai cô ở không có lớp cách nhiệt, ánh mặt trời bắn thẳng vào bên trên, trong phòng liền nóng y như lồng hấp ấy, lại chẳng có quạt, người ở trong phòng liền y như tắm hơi vậy, mồ hôi chảy ồ ạt ra ngoài, chưa đến sau nửa đêm thì hoàn toàn ngủ không được.
Tóc ngắn của Diệp Tuệ làm cho đám hàng xóm hóng mát chú ý, nhất là mấy cô nàng tuổi trẻ với cô vợ trẻ, đều cảm thấy kiểu tóc của cô đặc biệt chơi vui: “Tiểu Tuệ, sao em lại cắt tóc ngắn thế?”
Diệp Tuệ nói: “Trời nóng, cắt tóc cả người mát nhanh.”
“Thế cũng quá ngắn, nếu không phải em mặc váy, chị còn tưởng rằng là cậu nào.” Một chị em chơi từ nhỏ đến lớn nói.
“Em cố ý, hiện tại không nhân cơ hội điên cuồng một phen, về sau liền không có cơ hội rồi, mấy chị có muốn cũng thử hay không? Mát mẻ lắm.” Diệp Tuệ phe phẩy quạt hương bồ, thật đúng là đừng nói, tóc ngắn dễ gội dễ khô, cắt xong cả đầu đều nhẹ, thật phải mát mẻ không ít.
Mọi người đều cười hì hì, thuận miệng đáp lời, nhưng chắc chắn không ai sẽ tưởng thật, phụ nữ tuổi này đều biết yêu đẹp, ai cũng sẽ không thể vì mát mẻ mà cắt đầu mình xấu đi.

Một cô gái sờ làn váy Diệp Tuệ bảo: “Váy này của cậu làm ở đâu vậy? Sợi tổng hợp nhỉ? Hình như cũng không phải, sờ lên rất mát, mặc vào chắc rất mát mẻ nhỉ.”
Diệp Tuệ nói: “Đúng là rất mát mẻ.

Là đồ may sẵn ba mình mang từ Quảng Châu về.”
“Thật hả? Mau đứng lên để mấy chị xem xem.” Một đám chị em trẻ tuổi đều kích động lên, từ nhỏ đến lớn bọn họ đều mặc quần áo mà trong nhà lấy vải dệt mời thợ may làm, chưa từng mặc đồ may sẵn, trong ấn tượng của bọn họ, đồ may sẵn chỉ có trong TV khu vực Cảng Đài với nước ngoài mới có.
Diệp Tuệ đứng lên, triển lãm váy của mình cho mọi người, váy này hẳn là kiểu dáng tới từ Hồng Kông bên kia, bởi vì cổ áo là chữ U, quần áo kiểu này đối với người nội địa bấy giờ mà nói là kiểu dáng rất tiên phong, bởi vì dưới cổ lộ ra một mảng lớn.

Lúc mua Diệp Thụy Niên không chú ý, trở về con gái vừa mặc vào, ông liền cảm thấy có hơi lộ, còn bảo cô đừng có mặc đi ra ngoài, có điều Diệp Tuệ cũng không biết là kiểu dáng này đã đủ bảo thủ.
Chúng chị em nhìn váy của Diệp Tuệ, hâm mộ nói: “Váy này thật là đẹp.

Ba em thật tốt, còn mua váy cho em mặc.”
Diệp Tuệ cười nói: “Các chị hâm mộ em làm gì.

Giờ các chị đều kiếm tiền rồi, muốn mua gì có thể mua cái đó, thật tốt.” Cô còn hâm mộ đám chị em tự do tài vụ này đây này.
“Đúng là có thể tự mình mua, nhưng mà cũng không mua được váy đẹp thế này.

Bọn chị lại không thể đi Quảng Châu.” Một chị em tiếc nuối nói.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Có người tán thành nói.
Trong lòng Diệp Tuệ chợt động, nói: “Ngày mai em muốn đi theo xe ba đi Quảng Châu, cần em mang váy cho các chị không?” WebTru yenOn linez . com
“Thật thế hả? Có thể chứ?” Chúng chị em kích động lên.
Diệp Tuệ gãi gãi đầu: “Váy lại chả thế nào chiếm chỗ, em cảm thấy hẳn là có thể.”
“Chị muốn mua, mang giúp chị đi.” Mấy cô gái đều hưng phấn mà ồn ào.
Diệp Tuệ nói: “Chờ một chút, ta đến từng đợt, ghi số đo của các chị trước cái đã.”
“Tiểu Tuệ, bọn chị cho em tiền trước đã, bao nhiêu tiền một cái? Đúng rồi, cần bao nhiêu phiếu vải vậy?” Đầu năm nay mua vải dệt đều vẫn cần phiếu vải, không có phiếu vải, có tiền cũng không mua được vải.
“Cái này em không biết, quay đầu lại hỏi ba em cái đã.” Diệp Tuệ chỉ biết ba mua cái váy này tốn bao nhiêu tiền, nhưng lại quên có cần phiếu vải không.
Diệp Thụy Niên đang xem TV ở nhà hàng xóm đối diện, Diệp Tuệ đi qua, gọi ba cô tới nhỏ giọng hỏi việc này, Diệp Thụy Niên nói: “Không cần phiếu vải, ba lại không mang phiếu vải đi ra ngoài, bởi vì không cần phiếu vải ba mới mua cho con.”
Trong lòng Diệp Tuệ có đo đếm, quay đầu lại nói với đám chị em: “Ba em nói không cần phiếu vải, váy là 18 đồng tiền một cái.” Thật ra thì lúc Diệp Thụy Niên mua chỉ tốn có 15 đồng tiền, Diệp Tuệ báo hơn 3 đồng.

Bởi vì 18 đồng một cái hoàn toàn không đắt, một thước vải sợi tổng hợp cần 6 đồng tiền với 3 tấc phiếu vải, một cái váy cần ít nhất 3 thước vải dệt, làm quần áo cũng cần phí nhân công là 2 đồng tiền, cái này còn rẻ hơn so với tự mình làm váy, hơn nữa còn không cần phiếu vải, ấy là rất có lợi, mọi người đều hưng phấn hỏng rồi, ít nhất là không cần thương lượng đòi xin phiếu vải với trưởng bối trong nhà, mọi người đều xoay người trở về lấy tiền.
Diệp Tuệ thu tiền của mọi người, còn nói: “Có điều còn có chuyện này em phải nói trước một tiếng, vạn nhất kiểu váy này bán hết rồi, vậy có còn mua không?”
Một chị em nói: “Em xem rồi làm, nếu xinh đẹp, giá không vượt quá cái này cũng có thể mua.”
“Chị cũng có thể.” Những người khác cũng gật đầu, các cô đều nhận định rằng kiểu dáng ở Quảng Châu bên kia tuyệt đối thời thượng xinh đẹp, chủ yếu là không cần phiếu vải đã mua được quần áo, cái này rất tiện.
Vào buổi tối, Diệp Tuệ dọn dẹp hành lý xong rồi bàn giao với mấy thằng em, bảo bọn nó tự chăm sóc bản thân, nếu như biểu hiện tốt, liền mang quà về cho bọn nó.

Doãn Văn với Doãn Võ thật sự cũng rất quen tự mình ở nhà rồi, lúc Diệp Tuệ lên cao tam ấy, buổi tối luôn phải tự học buổi tối ở trường đến 10 giờ mới về, cũng tương đương với chả có ai quản cả một ngày, mấy cậu nhưng lại rất thích cuộc sống kiểu chăn dê thế này, vô ưu vô lự.
An bày em trai xong rồi, Diệp Tuệ nói với ba: “Ba, ba có muốn nói một tiếng với dì Lưu không, nhờ dì ấy giúp đỡ chăm sóc Tiểu Văn với Tiểu Võ một chút?”
Diệp Thụy Niên sửng sốt một chút, trên mặt lộ ra thần sắc không được tự nhiên: “Không cần đâu.

Hai đứa nó cũng không nhỏ, có thể tự chăm sóc tốt bản thân.”
“Nhưng dù sao thì bọn nó còn nhỏ, chúng ta phải đi mấy ngày lận, cũng sẽ không quá phiền dì Lưu, chỉ là nhờ dì ấy lưu cái tâm để ngừa vạn nhất.

Nếu không thì để con đi nói đi.” Diệp Tuệ nói xong liền cất bước muốn đi ra ngoài.
Diệp Thụy Niên nói: “Vậy vẫn là ba đi đi, giờ cô ấy hẳn là ngủ rồi, sáng mai lúc xuất phát lại nói với cô ấy.”
“Con mới vừa trông thấy dì Lưu còn đang hóng mát kìa.”
“Vậy thì ba đi vậy.”
Diệp Tuệ thấy ba đi rồi thì lộ ra một nụ cười ái muội..

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status