Cực Phẩm Đại Thiếu

Tác giả : Thiên Bôi Bất Tuý

Chương 210 - Chương 210: Tâm Lý Chơi Cờ

trước
Khương Hùng Dũng không thể đánh cược được, nếu như súng trong tay Lâm Thiên là thật vậy thì bắn ra một phát thôi là ông ta toi đời mất rồi, hơn nữa ông ta cảm thấy với thân thế của Lâm Thiên thì cây súng kia chắc chắn là hàng thật.

Lúc Lâm Thiên nghe thấy Khương Hùng Dũng nói đừng nổ súng thì trong lòng anh mới tạm thở phào ra một hơi.

Có điều Lâm Thiên không hề thể hiện gì ra bên ngoài.

"Không nổ súng? Ha ha, một cơ hội giết ông tốt như vậy.

Tôi chỉ cần bóp cò súng một phát thì ông chết quách rồi, vì sao tôi không được nổ súng chứ?" Lâm Thiên cười lạnh nói.

"Nếu như cậu nổ súng, một khi tôi mà chết đi thì tám người vệ sĩ của tôi chắc chắn sẽ nhào lên giết cậu! Một hộp đạn trong cây súng của cậu không đủ để tiêu diệt bọn họ đâu!" Khương Hùng Dũng cắn rằng nói.

"Hình như đúng là thế nhỉ"
Lâm Thiên giả vờ như mới hiểu ra điều gì.

Ngay sau đó, Lâm Thiên lại nói: "Vậy ông nói thử xem.

Bây giờ chúng ta phải làm sao mới được đây?"
Khương Hùng Dũng lau mồ hôi lạnh trên trán, sau đó mới gượng cười nói: "Nếu không vậy đi, cậu đừng nổ súng, tôi cũng không sai vệ sĩ của tôi tấn công cậu.

Chúng ta sẽ lần lượt đi rời khỏi đây, tất cả mọi người đều bình yên vô sự, sao nào?"
Lâm Thiên vờ như đang suy nghĩ.

Chỉ chốc lát sau, Lâm Thiên nói: "Vậy cũng được, ông dẫn đám người của ông xéo trước đi!" "Được!"
Khương Hùng Dũng thấy Lâm Thiên đồng ý thì ông ta mới thở phào một hơi.

"Đi! Đi! Đi!"
Khương Hùng Dũng nhanh chóng dẫn theo người của ông ta xoay người rời đi, lên chiếc xe bên cạnh.

Ngay sau đó, Khương Hùng Dũng chạy vọt đi, một đội xe nghiệp vụ màu đen của vệ sĩ ông ta cũng chạy khỏi bệnh viện.


Sau khi nhìn theo bóng xe của Khương Hùng Dũng biến mất khỏi tầm mắt.

"Phù.."
Lâm Thiên thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, sau đó ngồi bệt xuống dưới đất.

Vừa nãy Lâm Thiên vẫn căng thẳng, bây giờ Khương Hùng Dũng đi rồi, thân thể cứng còng của Lâm Thiên cũng lập tức thả lỏng.

Lúc này Lâm Thiên có thể cảm nhận được trái tim của mình đang đập thình thịch thình thịch.

Thậm chí toàn bộ tấm lưng của Lâm Thiên cũng đã nhễ nhại mồ hồi! bẩm.

"May mà Khương Hùng Dũng biết sợ!" Lâm Thiên lẩm
Không thể không nói, vừa rồi thật sự quá nguy hiểm! Lâm Thiên chỉ nhờ một cây súng không có đạn cũng đã cứng rắn dọa Khương Hùng Dũng bỏ chạy mất dép.

Vừa nãy Lâm Thiên hoàn toàn đang chơi đánh đòn tâm lý với Khương Hùng Dũng.

Nếu như bị Khương Hùng Dũng nhìn ra được, sợ là hôm nay Lâm Thiên sẽ chết ở chỗ này! "Phải nghĩ cách lấy được ít đạn!" Lâm Thiên tự nhủ.

Dù sao Thạch Hàn cũng không thể đi theo mình mọi lúc mọi nơi, giống như tình huống bấy giờ, Thạch Hàn đã đi làm việc thay Lâm Thiên rồi.

Vì thế nên lúc Thạch Hàn không có ở đây, phải dựa vào cây súng sát bên người.

Sau khi ngồi trên đất suốt một phút thì Lâm Thiên nhanh chóng bước lên xe của mình, lái xe rời đi.

Cùng lúc đó Lâm Thiên cũng nhanh chóng gọi điện thoại cho anh Long, kêu ông ta nghĩ cách lấy giúp mình một ít đạn của súng lục.

Ở một bên khác.

Trong xe của Khương Hùng Dũng.

"Mẹ nó, thật sự quá nguy hiểm!"
Khương Hùng Dũng vuốt vuốt mồ hôi lạnh trên trán, vừa nãy ông ta cũng bị dọa sợ mất hồn.

“Ông Khương, nếu vệ sĩ của thắng oắt con này không có bên cạnh nó, chi bằng tối nay chúng ta hãy âm thầm sai người ra tay với nó?" Một vệ sĩ đề nghị.

"Đúng nhỉ!" Khương Hùng Dũng bỗng nhiên gật đầu tỉnh ngộ ra.

"Được, đợi sau khi trở về, cậu hãy tự chọn một vài đứa nhanh nhẹn, dắt người lẻn vào nhà của thắng oắt con này giết chết nó!" Khương Hùng Dũng nói.

"Dạ được ông Khương!" Người đàn ông kia trả lời.

"Nhớ rõ, chỉ cần cậu có thể giết được cậu ta thì tôi sẽ chia cho cậu một phần trăm số cổ phần công ty!" Khương Hùng Dũng nói.

"Thật sao? Cảm ơn ông Khương! Tôi chắc chắn sẽ không làm phụ sự ủy thác của ông.

Giết chết thắng oắt con này!" Gã đàn ông kích động nói.

Một phần trăm cổ phần, đây không phải là một con số nhỏ!
Mười một giờ đêm.

Trong nhà của Lâm Thiên.

"Cốc cốc cốc"
Một hồi tiếng gõ cửa vang lên.

Lâm Thiên đứng dậy đi ra mở cửa.

Sau khi mở cửa.

Đập vào trong mắt chính là mười gã đàn ông mặc áo đen!
Gã cầm đầu đám người cũng là người hôm nay Lâm Thiên đã gặp được, là gã vệ sĩ áo đen hôm nay đi theo bên cạnh của Khương Hùng Dũng.

"Là Khương Hùng Dũng sai các người tới đây à?" Nét mặt Lâm Thiên khế thay đổi.


"Đúng vậy cậu Lâm, bọn tôi đến tiễn cậu về Tây Thiên" Gã đàn ông bận đồ đen nở nụ cười ác độc.

Ngay sau đó, gã đàn ông áo đen giơ con dao trong lên, nhào thẳng về phía của Lâm Thiên.

"Đoàng!"
Gã đàn ông áo đen vừa giơ dao lên thì một mũi tên đã bay tới, nhằm thẳng vào đầu của gã đàn ông áo đen.

"Ầm!"
Gã đàn ông áo đen ngã khụy xuống đất.

Lâm Thiên nhìn gã đàn ông áo đen nằm sụp trên đất, cười lạnh nói.

"Ai tiễn ai về Tây Thiên còn chưa biết chắc đâu!"
Lúc này Thạch Hàn mới xuất hiện từ phía sau của Lâm Thiên.
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Mũi tên ban nãy cũng là tác phẩm của Thạch Hàn.

"Thạch Hàn, những người còn lại giao hết cho anh! Chừa lại một người sống là được" Lâm Thiên thoải mái nói.

"Được!"
Thạch Hàn gật đầu, sau đó xông về phía trước.

Sau một phút.

Thạch Hàn lỗi một tên còn sống sót lại, ném xuống trước mặt Lâm Thiên, những người khác đều đã trở thành xác chết hết rồi.

Gã đàn ông khó lắm mới giữ được mạng này đã bị hù tới tái xanh mặt mày, cả người run lẩy bẩy, "Quay về nói với ông Khương của các người.

Giở trò mưu mẹo này với tôi, ông ta còn non lắm, biết không?" Lâm Thiên nói với hắn ta.

"Đã hiểu! Đã hiểu!" Gã đàn ông sợ hãi liên tục gật đầu.

"Cút ngay đi!" Lâm Thiên vẫy vẫy tay.

chay.

Gã đàn ông này cũng nhanh chóng vắt giò lên cổ bỏ
Trong phòng.

"Cậu Lâm, cũng may cậu đã tính trước được chuyện đêm nay Khương Hùng Dũng có lẽ sẽ sai người tới đây" Thạch Hàn nói.

Lâm Thiên cười cười: "Chắc chắn Khương Hùng Dũng sẽ nghĩ là, anh không có ở bên cạnh tôi nên đây chính là cơ hội tốt nhất để giết tôi.

Nếu như ông ta bỏ qua một cơ hội tốt như vậy thì ông ta cũng không phải là Khương Hùng Dũng nữa rồi!"
Trên đường quay về, Lâm Thiên đã nghĩ rằng, nếu Khương Hùng Dũng biết được chuyện Lâm Thiên không có ở bên cạnh anh, chắc chắn ông ta sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này để giết Lâm Thiên.

Vì thế nên trên đường Lâm Thiên quay về đã gọi điện cho Thạch Hàn, kêu Thạch Hàn chạy về.

Bên trong biệt thự của Khương Hùng Dũng.

Gã đàn ông được Lầm Thiên thả về kia đang quỳ trước mặt Khương Hùng Dũng.

Gã đàn ông thành thật kể lại hết chuyện bọn họ ám sát Lâm Thiên không thành công cho Khương Hùng Dũng nghe.

"Nó kêu mày nói với tao cái gì?" Vẻ mặt Khương Hùng Dũng đen thui.

"Nó nói...!Nó nói ông Khương đây giở trò mưu mẹo với nó, còn non lắm." Gã đàn ông e dè nói.

"Fuck!"
Khương Hùng Dũng quăng cái ly đế cao đang cầm trong tay xuống đất, trên gương mặt là lửa giận ngút ngàn.

Ông ta có thể tưởng tượng ra được vẻ huênh hoang trên mặt của Lâm Thiên lúc nói ra cầu này.


"Mày cũng đi chết đi!"
Khương Hùng Dũng tức giận dứt khoát rút súng lục ra bắn một phát vào gã đàn ông áo đen kia, giống như đang xả cơn giận dữ trong lòng ông ta.

Sáng hôm sau.

Hôm nay tiết trời rất âm u, khiến cho người ta có cảm giác bị đè nén, dường như sắp có một trận mưa rào ập tới.

Lâm Thiên mở cửa con xe Lamborghini của mình, lái thẳng tới đại học Bảo Thạnh.

Lâm Thiên đã lâu rồi không đến trường học rồi.

"Wao, là con Lamborghini của cậu Lâm kìa!" "Lâu rồi mới thấy cậu Lâm xuất hiện!"
Đi khắp cả trường, chỉ cần là sinh viên nhìn thấy con Lamborghini của Lâm Thiên đều dõi nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.

Lâm Thiên vừa bước xuống xe.

"Cậu Lâm!"
Hai cô người đẹp đi tới bên cạnh Lâm Thiên.

Lâm Thiên ngắm nghĩa một lát.

Vóc người của hai người này chừng mét bảy, dáng vóc cao gầy gợi cảm, dù là gương mặt hay thân hình đều thuộc đẳng cấp người mẫu.

Nhưng làm sao so sánh được với hoa hậu giảng đường Tô Bảo Nhi chứ, nhan sắc bọn họ đã không bằng, khí chất càng kém xa Tô Bảo Nhi nhiều.

"Các người muốn tới quyến rũ tôi?" Lâm Thiên nhìn hai người nọ.

"Cậu Lâm đừng nói khó nghe như thế mà, chúng em chỉ muốn tới trao đổi tình cảm tí thôi" Hai cô nàng nói thế, tay cũng khoác lên vai Lâm Thiên, ỏn ẻn nói.

"Xin lỗi, tôi không có hứng thú.

Lâm Thiên gạt tay hai người ra, sau đó đi thẳng về lớp học.

Lâm Thiên biết, những cô nàng này tới quyến rũ mình cũng chỉ vì nhằm tới tài sản của mình, muốn lấy thân thể của bọn họ để đổi được tiền tài của Lâm Thiên.

Chỉ tiếc là Lâm Thiên không có hứng thú với loại con gái này!
Từ khi Lâm Thiên giàu có lên tới giờ, nói thật là đã gặp rất nhiều loại phụ nữ như thế rồi.

Lúc Lâm Thiên đi vào lớp học, Lâm Thiên phát hiện hoa hậu giảng đường Tô Bảo Nhi thế mà đang đứng ở cửa ngoài hành lang.

"Tô Bảo Nhi, sao cô lại ở đây? Cô tới tìm tôi sao?" Lâm Thiên ngạc nhiên nhìn cô ấy
Tô Bảo Nhi nhìn Lâm Thiên, trong đôi mắt sáng ngời tựa ánh trăng của cô lóe lên vẻ nghiêm túc.

"Đúng vậy, tôi vừa mới nghe được tin anh đến trường đã chạy thẳng tới đây, anh đã không đi học hơn mười ngày rồi." Tô Bảo Nhi bình tĩnh nói.

Lâm Thiên nhếch môi cười: "Không phải cô rất ghét tôi sao, sao lại nhớ rõ những ngày tôi không đi học như thế chứ, hơn nữa tôi mới vừa tới trường thì cô đã chạy thẳng tới đây tìm tôi rồi"
Tô Bảo Nhi không trả lời Lâm Thiên, mà quay người nhìn về nơi xa xăm.

Sau khi Lâm Thiên nhìn thấy phản ứng của Tô Bảo Nhi, anh thôi không nở nụ cười cà lơ phất phơ nữa.

Bởi vì Lâm Thiên phát hiện ra phản ứng của Tô Bảo Nhỉ có hơi khác thường..
trước

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status